Hà Giang- Lũng Cú

Ký sự Hà Giang – Lũng Cú của Bình tàu

   Chuyến đi Hà Giang – Lũng Cú của một số hội viên k10 thực hiện vừa qua là một chuyến đi lịch sử, hiếm có, thể hiện được tinh thần cơ điện dám nghĩ dám làm và dám đương đầu với thách thức của cuộc sống.  BBT đã đăng lại một số hình ảnh của chuyến đi trong các bài ký sự ảnh HG – LC .  Hôm nay, đúng vào dịp kỷ niệm chuyến đi tròn một tháng thì may thay bài ký Hà Giang – Lũng Cú của Bình tàu vừa hoàn thành.
   Với giọng văn mộc mạc, giản dị và tuân thủ theo nguyên tắc của một bài ký, Bình tàu đã phác họa nên một bức tranh hoành tráng, đẹp đến nao lòng của dải đất biên cương địa đầu của Tổ quốc với điều kiện sống nơi đây vô cùng khắc nghiệt, đầy những thử thách về lòng dũng cảm, bền bỉ chịu đựng của con người. Đặc biệt xuyên suốt bài ký ta thấy nổi lên giữa chốn rừng núi xa xôi, hiểm trở rực sáng lên những hình ảnh anh em cơ điện đẹp tuyệt vời, nồng ấm mà mỗi điểm dừng chân của đoàn là một bộ sưu tập rất đáng trân trọng.  Để tri ân người và đất HG – LC mến yêu, BBT trân trọng giới thiệu đến các bạn k10 bài ký này.
                                                                                                        Hà Giang mến yêu
                                                                                                                  “Bình Tàu kí sự”
1. Trong lòng không khỏi ấm ức khi bác chủ tịch hội K10 Cơ Điện thông báo chuyến đi  du lịch khám phá bằng từ đi “ phượt “ Lũng Cú – Hà Giang . Từ phượt ấy chẳng có ý nghĩa gì trong kho từ vựng Việt Nam , chẳng qua chỉ là từ lóng của giới trẻ sử dụng khoảng 5 năm trở lại đây cho các chuyến đi khám phá các vùng đất xa xôi , rất xa nơi thành phố mình ở , nhằm ba mục đích chính : Khám phá – xả street – khẳng định mình  . Có dễ đến 2/3 thành viên nhóm là bị mê hoặc ,mà a dua theo bạn mình . Tuổi trẻ mà  !
   Ấy là ấm ức vậy thôi , nghĩ đi nghĩ lại thấy bác cả đang khích lệ tinh thần “ tuổi trẻ “ của các chàng trai U 50 đít chơi vơi cho chuyến đi sắp tới mà thôi !Hà Giang đâu có xa lạ gì với tôi , chục năm trước ,năm 2001 khi còn làm thuê cho “ Hải kẹo “ Alphanam tôi đã cùng Hiệp con theo lời mời tiếp thị của Phiên phều , cả ba thằng làm một chuyến xe Ford 12 chỗ lên thị sát thị xã Hà Giang mấy ngày . Cũng biết được sơ qua thế nào là Hà Giang ,qua thị xã yên bình nằm ven hai bờ sông Lô nước chảy lờ đờ , nhưng hung dữ lắm khi mùa nước về , biết văn hóa giao tiếp & tình người Hà Giang qua lần tiếp xúc với công ty Sông Lô của “ Hảo lừa “ thật tuyệt vời !
   Khoe vậy người ta cười chết , mới mon men đến thị xã mà đòi biết đất Hà Giang , tỷ như mới cầm vội tay bạn gái mà cả nghĩ mình đã tìm hiểu …hết người ta , non nớt vậy đấy !Tình thực mà nói ý tưởng đi du lịch khám phá Lũng Cú – HàGiang là của bác Dũng chit  K10Ia , người  khơi mào , sau chuyến đi lục tỉnh Tây Bắc Việt Nam  của nhóm “ Ngũ kê “ – K10 vào cuối năm Canh Dần . Phát động nhằm vào các bác K6 , nhưng K6 không mấy người hưởng ứng , đành đắp chăn chờ cơ hội ( riêng bác Dũng có rất nhiều anh em Cơ Điện lục vấn bác “
đăng ký hộ KhẩuTT “ là K6 hay K10 để anh em còn tiện liên hệ ,giao dịch ? ) .
   Phải nói là nhóm “ ngũ kê “ hạ quyết  tâm cao khi nhà “ bắt rùa học “  tiến sĩ Trọng Bằng đưa cả nhóm ra thăm  Đảo Ngọc -Tháp Rùa huyệt đạo trung tâm của Việt Nam & quyết định off khi đến mừng “ trung thọ “ bác cả Liệu .Cũng như những lần trước : Các thành viên tham gia , lịch trình & nhiệm vụ của từng người được thông qua từng chi tiết và gửi mail đến từng người để lấy ý kiến chỉnh sửa .Ổn hơn lần đi Tây Bắc năm ngoái , bởi có rất nhiều các bạn Cơ Điện đang chờ đón đoàn trên từng cung đường đi sắp tới . Ấy vậy mà cũng ối ông không tham gia được : Hùng bò đang vào mùa bia , Tuyến tréc đang có hợp đồng , Thiện mít loanh quanh một hồi thì lòi đuôi đã đi với Cty rồi , vợ không cho đi nữa hay sợ tốn tiền ?Sau một hồi suy nghĩ bác cả Liệu đề xuất mời hai bác Dũng & Thọ mon đang có cùng ý tưởng cùng đi . Vậy là ok !
   Cũng phải nói rõ thêm rằng , đường núi Hà Giang rất hiểm trở , khó đi nên không ít thành viên trong đoàn lời ra tiếng vào , thậm chí đến tai mấy bà vợ , một việc làm không cần thiết trước khi lên đường , mõ “ ngũ kê “ phải gắt lên : “ Nếu ai thấy sợ không an toàn thì ở nhà , đừng đi nữa “  ! Đã nói Bác tài là bạn thân của mõ , có thâm niên hơn 20 năm trong nghề , hiền lành & rất điềm đạm , vậy mà cứ loạn lên .Một vấn đề không kém phần quan trọng là ngày khởi hành lên đường cả âm & dương đều rất xấu , đành phải chấn trị bằng giờ xuất hành & luôn tâm niệm anh em trong đoàn toàn người tâm địa trong sáng , ắt Trời, Phật  sẽ phù hộ ,độ trì cho chân cứng đá mền , đi đến nơi về đến chốn .Đã thành thông lệ giao cho Tự Lãng trưởng ban “ vui chơi , giải trí “ mua ít quà Hà Nội & phải đem theo một lá cờ Tổ Quốc  mà hắn cứ thắc mắc mãi không biết để làm gì ?
2. Hành trình :
   Ngày đầu :Trời mưa như trút nước cả đêm , đến rạng sáng  không thèm ngớt  , bất chấp lời dự báo thời tiết sáng sủacủa cô BTV đài TH Hà Nội tối qua . Đặt chuông báo thức 4h30 dậy làm mỗi việc chờ xe đến đón là lên đường ( cậy thế quen bác tài ) phải hơn 5h một chút xe mới đến , tạm biệt vợ xách ba lô xuống xe chạy sang nhà Hiệp cu con , mọi người đã có đông đủ cả . Rõ khổ giám đốc Hiệp vẫn tay năm , tay mười tranh thủ kí báo giá , hợp đồng trước khi lên đường !
   Thủ tục không thể thiếu , chụp ảnh cả hội trước khi lên đường , thở phào khi xe khởi hành lúc 5h23 đi đón bác cả Liệu đang hẹn tại cửa khác sạn Fotuna , đợi một lúc mới thấy bác “ lảo đảo “ chạy ra khỏi ngõ để ra xe , Hiệp con hỏi kĩ thì ra bác gái “ bịn rịp” chia tay nên mãi mới đi được . Cẩn thận không thừa , hầu như ai trong đoàn cũng xách một chai rượu nhà đi theo , bác Mom xách hẳn hai chai , gom lại hết để bác “ quản tửu “ . Kinh nghiệm rồi , đi đường dài phải có chút rượu nhà cho giãn xương cốt . Chẳng may uống phải thứ linh tinh dọc đường thì chỉ có mà toi .
   Đường vắng , trời mưa to , nhằm thẳng hướng Bắc tiến , vậy mà suýt làm hỏng việc của bạn Hiệp kết hợp giao ít hàng tại Bãi Bằng , do bác Tài tính đường ngắn nhất lên HG , mà mõ quên chưa thông báo lịch trình . Kì lạ xe càng chạy xa HN , mưa càng nhẹ hạt , đến thành phố ngã ba sông mới hơn 8h . Giao bác Thọ mom ngồi ghế đầu làm hoa tiêu chọn quán ăn sáng , vậy mà đi gần hết con phố dài nhất Việt Nam mà vẫn chưa dừng được xe , đành quyết định cứ quán nào đông người , nhiều xe là tấp vào . Mà Việt Trì chỉ có vậy thôi , chẳng ăn thì đừng , đương nhiên phải chén thật lực : Một đĩa lòng nhậu tráng miệng & mỗi  ông một tô bún bò giò heo , ăn như dở hơi !Ấm bụng rồi , đoàn quân nhằm thẳng  hướng Tuyên Quang tiến, mưa đã ngớt từ lúc nào không biết  , trời hửng , đường khô  .Chẳng thấy rừng cọ , đồi chè như sách giáo khoa chỉ dẫn gì cả ? Chỉ thấy tuyền đồi đất trồng keo tai tượng , chắc bà con ta canh tác lúa , ngô , chè … ở sâu ,vùng trong hẻm .Đất xứ Tuyên từ xa xưa được mệnh danh là vùng đất trù phú nhất nhì vùng trung du cơ mà ! Bằng chui í ới liên lạc với bạn Thọ & khất đến hôm quay về mới gặp nhau , bởi đích chính của đoàn là Lũng Cú – HG . Nhanh chóng chuyển sang đường vành đai chẳng mấy chốc bác Tài đã đưa đoàn đến Hàm Yên – TQ .liên lạc với Quyết K10Mc  , Bằng ta mới biết bác Quyết khấp khởi đón đoàn từ sáng ( qua cơ quan một nhát , rồi quay về nhà ngay ) , may mà có mấy cái chuẩn của thị trấn nên cũng căn được ngay nhà thằng cha này : Từ trong xe , nhìn từ xa đã thấy hắn ta bồn chồn , đi đi,  lại lại trước cửa nhà mà xúc động trong lòng .
   Xuống xe tay bắt mặt mừng , cứ như là xa nhau lâu lắm rồi ( mà cũng mấy năm rồi, từ năm 2009 ) . Bạn đang là công chức nhà nước huyện , nhà cửa đàng hoàng , con cái trưởng thành , chúc mừng bạn ! Thế mà chẳng mấy khi hạ sơn du ngoạn ? Ngồi một lúc thì bác Cấp CSV K6 – TQ phi xe đến , hóa ra trước kia là sếp của Quyết  , tình thân càng thân ! Cả hội theo chỉ dẫn của dân bản xứ ra quán cá Hàm Tân ăn cơm trưa . Say sưa giao giao lưu , chúc tụng nhau, nhưng không quên món cá sông ngon tuyệt mà bác Thọ mom nhanh tay chia phần ngon cho mọi người , còn dành cho mình phần “ xương xẩu nhất  “ : mỗi bộ “ lòng cá “ thôi , ôi thương quá !Ăn xong , không thể không ghé thăm nhà bác Cấp ( thời xưa bác là lớp trưởng lớp a. Thọ K6M ). Nhà mặt đường rộng & sâu mấy trăm mét lên gần đỉnh đồi , sướng làm sao Hiệp con mơ bê được trăm mét về HN thì khỏi phải nghĩ !?Bác cả cảm động vì lũ đàn em đến thăm tư dinh , phi xe lên dốc ngã dúi dụi ( bác có  nhà & đất ở HN mà không về , kể cũng lạ . Mà cũng không lạ , sống đâu quen đấy ) .E hèm ! Chuối chín cây mấy nải , cây
nhà lá vườn bác đem ra đãi , lũ đàn em chén sạch . Bác cả vui sướng ra mặt , ra chiều lũ chúng nó chiếu cố mình . Bác đâu có biết quà quê siêu sạch , lũ chúng nó đứa nào mà chẳng thèm dỏ dãi !
   Cảm ơn bác Cấp , bạn Quyết – tạm biệt Tuyên Quang , thẳng tiến Hà Giang .Mà cũng lạ đoàn đi đến đâu cờ xí , rợp hai bên đường , lạ nhỉ ? ơi giời ! Cờ Tổ Quốc , đảng kì … là chuẩn bị cho bầu cử . Các tỉnh miền núi kinh phí hỗ trợ nhiều nên fom cờ treo hai bên đường y trang nhau . Mà đã ăn thua gì dưới Hải Phòng ảnh ứng viên tranh cử người ta còn in màu cỡ khổ A4 ( 210 x 297 ) chứ ai bần tiện in ảnh 3×4 như Hà Nội . Ngay ở Hà Nội các phường làm cũng khác nhau , phường ở phố cổ đầu tư in ốp- sét danh sách ảnh các ứng viên gửi đến tay các cử tri , còn phường tôi cho đánh máy , rồi pho to danh sách phát cho cử tri . Bộ tài chính tiết lộ đã chi hơn một ngàn tỷ cho cuộc bầu cử 4 cấp rồi . Thế mới biết các quan Phường kiếm trong đợt bầu cử này cũng không ít .
   Chuđáo quá , bạn Quyết đã a lô đệ tử đón đoàn tại HG . Đi sát Vị Xuyên , a. Thọ nối liên lạc với Cơ Điện Hà Giang .Bác Hồng K9i đón đoàn tại cửa ngõ điện lực Vị Xuyên . Vào thăm , giao lưu với anh em điện lực đa phần là người CĐ , người mới , người cũ mừng rỡ như đã quen thân từ lâu rồi ! Hỏi thăm , xin tư vấn để đến đích Lũng Cú cho ngày hôm sau , cố vấn Hồng chỉ đạo : lên thẳng Quản Bạ , nghỉ đêm tại đó , sáng mai đi sớm mới ổn , rồi lập tức móc máy đt gọi ngay cho trưởng chi nhánh điện Quản Bạ & Mèo Vạc là các chú CĐ khóa sau chuẩn bị tiếp đón đoàn . Cảm ơn bác Hồng & các bạn ,khất đợi hôm về mới giao lưu sâu.
   Xuyên qua thành phố HG, nhằm hướng Quản Bạ  tiến , mới hơn 14 h , theo bản đồ đường đi HG – QB chưa đến 50 km ,nhưng được khuyến cáo : đừng đùa với đường núi HG  .Chạy hơn chục km , tới điểm mốc đầu của công viên đá Hà Giang dừng chụp ảnh .Lên xe đi tiếp , ai mà ngờ rằng độ cao lên cổng trời Quản Bạ tăng vù vù đến ù hai tai , đường hẹp , dốc ngược , cua tay áo nối tiếp áo tay cua , một bên sườn ta- luy đá dựng ngược , một bên vực sâu hun hút đến ghê người , để ý thấy các bác đều nhắm nghiền mắt giả vờ ngủ vì sợ , chỉ có bác tài vẫn điền tĩnh, thảm nhiên vần vô lăng qua các khúc cua “ tử thần “ , ai chả kinh . Đang đi trong không gian rộng mở lút tầm mắt , nay chốc lát bị ép lại bởi các lũy đá dựng đứng , xám xịt , ai chả rủn tỷ  .Tài nào quen đường thì chạy 40 – 50 km/h , còn ta mới lạ thì chạy 30 km/h thì ai cười ta ? An toàn là trên hết , chẳng mấy chốc hết đèo sang đất  Tam Sơn – Quản Bạ .
   Choáng váng , ngạc nhiên , sững sờ trước cảnh thiên tạo hữu tình không đâu có được , dừng chân bên lầu vọng các Tam Sơn , các con giời ngây ngất ngắm nhìn , chỉ chỏ , bình phẩm & tranh nhau lia lịa chụp hình các kiểu . Thịnh nhất là chụp cảnh làm sao cho hình mình có cặp vú của nàng tiên Sơn nữ kia .Ôi đàn ông ! Anh già ,đến anh trẻ đều ham giống nhau ! Chả trách các cụ xưa nói : “ Anh hùng không qua khỏi ải mĩ nhân “ là vậy .
   Thoát khỏi bức bối toàn đá là đá  với sương mù, bỗng thấy trời xanh trong veo, thanh thoát những tưởng nghe thấy tiếng cười sơn nữ vọng lên giữa bốn bề toàn núi là núi.Đứng trên vọng lâu các, ngắm Tam Sơn nằm trong thung lũng núi đẹp như tranh vẽ . Nơi thâm sơn , cùng  cốc mà có thị trấn đẹp đến vậy kể cũng hiếm .Như đã được các bạn điện lực chỉ dẫn trước , vào phố núi hỏi một cái người dân chỉ chính xác ngay KSạn- 567 : làm 3 phòng và nhanh chóng tắm rửa , sau một ngày, trải qua chặng đường 365 km , chưa hề hấn  mùi mẽ gì ,toàn những bố thừa sinh lực cả . Chỉ một lát đã có thanh niên phi xe đến hỏi thăm bác Thọ , hóa ra là bạn Tùng trưởng chi nhánh điện Quản Bạ K32i CĐ qua đón các chú đi ăn tối , chu đáo quá ! Bác Thọ đi các phòng giục mọi người nhanh chóng đúng giờ đi giao lưu .Chiều miền núi biên cương sập xuống rất nhanh , cái tối lan dần , không ai cưỡng nổi hơi đá lạnh se se thú vị chẳng rõ thổi từ đâu tới ,làm nổi da gà !À mà gốc K6 có khác các bác ý nhị đã chuẩn bị sẵn huy hiệu CĐ từ bao giờ ,bây giờ mới chưng lên làm mấy thằng em lác mắt về sự chuẩn xác của đàn anh .
   Tùng đặt cơm tại nhà hàng cách khách sạn không xa . Trịnh trọng quá bàn trải khăn đỏ , kê một dãy dài , dễ có đến một nửa nhân viên của Tùng cùng tiếp đón đoàn . Rượu của đoàn đem ra bị stop , cho vào một góc – thay bằng rượu ngô đặc sản Hà Giang : Màn chào hỏi , màn giới thiệu , màn giao lưu tưng bừng . Tặng nhau những bông hoa li “ canh cách “ , những cái nắm tay siết chặt tình người CĐ ! Cô cháu gái “ sơn nữ “ chính hiệulàm các chú phải thán phục về văn hóa giao tiếp của người Hà Giang . Má sơn nữ ửng hồng ! Sợ rượu như chú Dũng chit , chú Liệu , chú Hiệp cũng không thể từ chối mối thịnh tình của cháu . Lòng các chú khát khao cháy hơn lửa cháy cao nguyên ! Cơm tối xong , tiếp tục giao lưu tại quán karaoke đầu dốc phố Núi . Say sưa hát , đắm mình trong đên biên cương ấm tình Cơ Điện !
     Rồi cũng phải chia tay thôi , Tùng hẹn ngày mai đưa các chú đi ăn sáng rồi ngược Yên Minh . Bác Thọ phản ứng nhanh , cảm ơn sự tiếp đón tận tình, chu đáo  của Tùng & các bạn chi nhánh điện Quản Bạ , xin được chia tay từ đây , hẹn ngày gặp lại, mai đoàn lên đường sớm .
Bịn dịn chia tay , song Tùng không quên báo các chú ăn sáng ngày mai tại Tráng Kìm có món mới , bác Mom không quên trao tận tay gói quà bánh cốm đặc sản HN cho ông cháu Tùng .
   Mưa nặng hạt , cả bọn đứng nhìn tạm biệt Tùng khuất sau từng đợt mưa rừng . Bác Thọ mới tiết lộ súyt nữa thì tặng ông cháu cái hộp huy hiệu trường CĐ không ruột, may mà mở ra và phải chữa cháy bằng cách tháo trên ngực áo của mình xuống !Cháu Tùng nói rồi: cứ yên tâm mà ngủ , không có“ chăn có tai “ để đắp đâu ? Lạnh một tí nhưng sẽ ngủ ngon mà . Sau một hồi vểnh tai hưởng cái tĩnh mịch đêm phố núi,thi nhau hít căng khí núi trong lành , ai về giường nấy mai còn đi sớm . Bác tài đi ngủ từ sớm , vậy mà nửa đêm dậy thều thào : tao đau bụng quá , làm mõ này lạnh hết sống lưng . Thuốc men không có đành sờ đầu nó , rồi bắt mạch theo kiểu lang băm . Không có biểu hiện gì nguy hiểm , hắn ra dấu ngủ đi , rồi tự mình xoa bóp, bấm mấy huyệt đạo trên người ( tay này là một chuyên gia xoa bóp , bấm huyệt  chuyên nghiệp) lúc lâu sau đã thấy ngáy o o !Thở phào nhẹ nhõm , ông cán bộ “ đường lối “ của đoàn chỉ bị trúng gió nhẹ .
Ngày thứ 2 :
   Dậy quãng 5h là phản xạ có điều kiện của tôi rồi , không cần báo thức , chẳng có chỗ để tập Iôga được , thôi đành hé cửa ngồi thiền thôi .Không khí ngon lành quá , đầu như nhẹ bẫng , bồng bềnh chẳng chứa gì . Thì bộp bộp , bác Mom đi đánh thức các phòng .Hóa ra ba bác già tối qua bị muỗi Quản Bạ thịt , không ngủ được ( dù chạy điều hòa cả đêm ) , ấm ức mãi nó đốt mình đầy tay mà mình chẳng đốt được ai ! Ba thằng trẻ tầng trên nghe nói cũng ít ngủ vì mải “ tâm sự “, dãi bày chuyện riêng tây .Hơn 6h lên xe , tạm biệt Quản Bạ chạy về hướng núi đôi – vú tiên nữ, ngược lên Yên Minh lại núi đèo quanh co .Tài Đức căn đường đất khoảng hơn chục km , thì có thị trấn nhỏ ven đường, à đây là Tráng Kìm . Cứ quán nào đông xe đỗ , nhiều người ăn là vào dễ vậy thôi . quán chuyên phở gà , thế mà bảo có món đặc biệt . Hỏi kĩ thì ra có món bánh phở chấm gia truyền : Khai mâm là một đĩa cổ cánh gà to vật , đương nhiên phải đưa đẩy vài chén . Sau nhậu , ăn theo nhu cầu ( sướng ngang thời CSCN chả biết khi nào mới có ) theo thói quen gọi cho các bác thứ cao cấp nhất : phở gà đùi , gà leo núi ắt hẳn phải ngon hơn gà đi bộ dưới xuôi rồi , dưng mờ ngon của phở là ở nước dùng . Nên hai ông mũi dòm mồm Thọ Mom & Bình tàu muốn thử món mới : mõ ngũ kê chui hẳn vào bếp cuối nhà , nơi cô gái đang cặm cụi tráng bánh tìm hiểu , bánh tráng bằng phương pháp thủ công , trên bếp củi , tráng hơi dày , độ bám dính dẻo dai tốt song khi ăn không hề có vị gì chứng tỏ nhiều hàn the cả ?Thế mới siêu , hai anh em cứ thản nhiên thò tay bốc chấm . Ừ mà cũng thấy là lạ , hay hay ! Nhưng chắc là bữa tối qua ăn ít , uống nhiều , nay ăn trả bữa thứ gì mà chả ngon .Vậy mà cũng dụ được các chú đã xơi xong bát phở to ụ ,thử đặc sản . Thử vài miếng các chú kêu toáng lên , thứ  này chén được và gọi thêm mấy đĩa nữa mới thôi .
   Bác Thọ tỉ tê tìm hiểu một hồi qua chủ quán , thấy bảo gạo tráng bánh phải thửa rất công phu , người dân tộc từ khi gieo mạ đến khi thu hoạch phải đúng 6 tháng 10 ngày với đủ qui trình , phải bón thúc chăm sóc rất đặc biệt ( cứ như nuôi bò KoBe bên Nhật Bổn – để nhập về VN nấu phở bò 40 USD / bát ) làm tiến sĩ Bằng cứ ngẩn người ra nghe thuyết trình .Rõ là nói phét gặp thời . Đi cả trăm cây số rồi toàn thấy đá là đá , đá nhiều hơn ngô, có thấy tí ruộng hay nương lúa nào đâu ? Dẫu có lúa gạo cũng còn chẳng đủ ăn , lấy đâu ra đem bán để tráng bánh phở . Có mà thành bánh phở vàng . Ăn uống , nói chuyện đúng phong cách CĐ hơi khác người nên các bác tài đi xuôi , bắt chuyện hỏi thăm ngay . Rồi phô rằng : đường ngược lên Lũng Cú đi tốt , chỉ e thời tiết hôm nay lên đến cột cờ trời sẽ nhiều mây mù .Đã dằn ấm bụng tiến thẳng hướng ngã ba Yên Minh , bạn Khắc Dũng cũng đang chạy từ Mèo Vạc lên đó , cỡ 100km để đón đoàn ( đừng đùa đường núi HG hiểm trở chạy như thế phải mất không dưới 3h chứ chẳng chơi ).
   Mưa đã ngớt hẳn ,trời hửng ,nắng lanh lảnh, đanh đá, nắng len lẩn trong nắng, sương núi vẫn lành lạnh. Đưa mắt nhìn chót vot non cao , bản người HMông ở cao trên đó ,nơi đỉnh núi nhô lên trên mây gần giáp mặt trời .Theo la bàn và chỉ dẫn của Nasa trên máy tính của Dũng chít , xe đang đi ven khu vực biên giới , có lúc cách biên giới không quá 1km . Dừng lại “ đánh dấu” & chụp ảnh kỉ niệm .Lí thú vậy đó , chơi bời phải là phải vậy !
   Qua cổng trời Yên Minh ,cái khung gỗ cổ kính bên đường đánh dấu địa phận đất “ vua Mèo “ , chạy một quãng bỗng thấy đất đai bằng phẳng như cao nguyên , bắp cải , su hào trồng đầy hai bên đường , thắc mắc hỏi ? Biết hỏi ai , chẳng ai rõ đây là đâu . Nhưng chỉ được vài
cây số là lại lên đèo rồi .Không quá mất nhiều thời gian đã đến điểm hẹn , từ xa đã nhìn thấy đồng bọn đứng giữa ngã ba đường hiên ngang
đợi bạn . Dừng xe chềnh ềng giữa ngã ba , cả bọn nhào xuống , tay bắt , mặt mừng rỡ , hỏi thăm , chào hỏi khiến cả ngã ba dân tình mắt đổ xô vào lũ CĐ dở người này !
   San bớt người sang xe K Dũng , từ đây lên Lũng Cú cỡ 50km theo lịch trình qua thăm nhà Vương đã . Ngồi xe Dũng , y trang xe Đức chỉ khác là xe hai cầu nên oách hơn . Chú Tân tài trẻ , quen từng ổ gà , khúc cua trên đường , phóng xe chạy ào ào cứ như bay trong mây , khiến các bác mới sang xe tim cứ thắt lại từng hồi . Kết quả sau mấy chục cây số , các bác chạy hết chỉ còn Bình , Bằng trụ lại . Hề hề  thế mới biết ai hơn ai !?

   Hai xe chạy thẳng vào khu nhà Vương . Đúng phiên chợ của đồng bào , chủ yếu là người HMông , điểm lơ thơ các dân tộc khác xuống chợ nhờ sắc phục mà phân biệt được . Đi dọc đi ngang chợ chủ yếu là đồ tàu gia dụng , đồ dưới xuôi đưa lên thưa thớt ít đồ nhựa , muối , hàng Tàu cũng có . Hàng hóa nông lâm , thổ sản chẳng có gì đáng kể , ngoài rất nhiều hạt đậu tương mọc mận đem bán . Thịt lợn nhiều , nhưng tuyệt nhiên rau không thấy có . Phía trong cùng là các quán nhậu dân tộc , bên cạnh bán mấy loại bánh làm bằng bột ngô ăn cứ lào phào chẳng ra sao .

   Giục dã vào thăm quan nhà Vương . Nhanh nhẹn chú Tân liên hệ và giới thiệu với người quản lí đây là đoàn của của bộ Văn Hóa , chỗ anh Đức cống CĐ mới làm việc với Tỉnh hôm qua , nay lên sớm thăm quan khảo sát dinh Vương .Cẩn thận người quản lí bốc máy gọi ai đó xin xác báo , chẳng  c ó đoàn nào đăng kí lên thăm cả nhá ! Nhanh trí chú Tân chống chế Đoàn phải đi từ HG trong đêm nên không báo kịp . Vậy là một lúc sau đã có cô hướng dẫn viên , là hậu duệ 4 đời vua Mèo dẫn đoàn đi xem tỉ mỉ Vương trang , còn khá nguyên vẹn này.Phải nói đây là di tích & cũng là chứng tích lịch sử của HG . Bởi họ Vương này trấn giữ miền biên ải này hồi cuối thế kỉ 19 sang đến thế kỉ 20 đã lẫy lừng lắm rồi . Chỉ biết Tàu tưởng cũng như Pháp , vua Nguyễn đua nhau mua chuộc Vương Chính Đức .
   Đứng trên ngã ba ngả lên Lũng Cú mà ngắm dinh thự họ Vương thấy bé xíu , giữa những cây sa mộc cao vút , thấy quá đẹp.Tay thày phong thủy ngày xưa chọn quá giỏi , dinh xây trên mu rùa lưng chừng  thung lũng núi . Chẳng thế mà hồi chiến tranh biên giới với Tàu khựa năm 79 , bộ đội ta đóng quân tại dinh bình yên vô sự , trong khi đạn pháo quân Trung Quốc nã nổ ầm ầm chỉ rơi trên đỉnh núi , hoặc vọt tít mãi đi tận đâu .Vương quốc Mèo này không phải là vừa đâu nhé ! Năm 45 Nhật đảo chính , đuổi Pháp chạy lên HG , Pháp sợ quá chạy thẳng sang Vân Nam TQ . Ấy vậy quân Mèo của Vương Chí Sìn đã đánh cho quân Nhật một trận thất điên bát đảo , tiêu diệt mấy đại đội Nhật quân . Tiếng tăm vua Mèo VN vang lừng khắp chốn Đông Dương .Bởi vậy cụ Hồ bằng mọi cách phải thu phục bằng được họ Vương như mọi người đã thấy .Nhưng cũng có một số ít người HMông li khai chạy sang với vua Mèo họ Hoàng bên Bắc Hà , gây không ít khó khăn cho chính phủ VNDCCH. Đến những năm cuối năm 50 & đầu năm 60 Hà Giang còn phải tiễu phỉ , trừ gian mãi mới tạm ổn .Họ Vương lừng lẫy miền cực Bắc một thời là vậy mà bây giờ con cháu hậu duệ sống tạm bợ trong những căn nhà cấp bốn , dưới chân khu nhà Vương cổ , cuộc sống khổ cực ,tối tăm ? Dẫu sao cũng phải kính nể Vương bố hơn 100 năm trước đã biết cho con đi du học ở TQ , ở Pháp để về phục vụ gia nghiệp . Vậy nên cổ nhân có câu : “ Không ai giàu ba họ , không ai khó ba đời “ quả đúng  vậy !
    Nói cho cùng người kinh chúng ta hay lớn tiếng này nọ , nhưng còn phải học cái văn minh của người dân tộc rất nhiều . Tỉ như :  cụ Hồ từ chiến khu về Hà Nội đã phải dựng ngay một ngôi nhà sàn cạnh quảng trường Ba Đinh , hay chị em thành phố bây giờ đua nhau mặc váy , bất kể mùa đông cho chí mùa hè . Lợi hại , được mất hỏi chị em là biết  ngay …
   Tạm biệt nhà Vương , tạm biệt chợ Sà Phìn hai xe chở chúng tôi ngược lên Lũng Cú đích của chuyến đi lich sử này . Xe trước quen đường phăm phăm chạy , rồi dừng lai đợi xe sau tới , quán triệt bác tài Đức không bám đuổi cứ khắc đi khắc đến , an toàn là trên hết , có hơn 20km  thôi .Cột cờ Lũng Cú hiện ra trước mắt , tim đập rộn ràng , một cảm xúc trào dâng khó tả , trên đỉnh cột cờ hoành tráng , lá cờ Tổ Quốc 54 m2 , kiêu hãnh phần phật bay .Bây giờ muốn lên phải đi bộ quanh co từ dưới lên,chắc gãy chân anh em . Xuống xe Hiệp con đã cà nhắc báo bệnh binh rồi . Nhanh ý bác Thọ Mom vẫy tay bác Dũng chit vào thẳng trạm biên phòng . Thảo nào sáng nay hai người thay y phục và đeo thêm cái huy hiệu cựu chiến binh VN , bây giờ xem ra hiệu nghiệm . Trong khi chờ đợi hội ý với Khắc Dũng quyết định dùng cơm trưa tại chân cột cờ . Chỉ loáng một cái đã thấy bác Thọ vẫy tay cho xe tiến lên qua barie , xe bò chậm chậm theo xoáy chôn ốc lên đến tận chân đế cột cờ , nhà dừng chân .
   Cả bọn tung cờ Tổ Quốc ra đứng chụp ảnh kỉ niệm , mắt rưng rưng lệ , thiêng liêng quá , lòng không khỏi bồi hồi xao động : Bao lớp chiến sĩ , đồng bào đã ngã xuống tại nơi biên ải này để gìn gữi từng tấc đất Nước Việt . Đáng kể là món nợ máu xương Hoa – Việt trong trận “ Lão Sơn “ đầu năm 1984 . Hàng ngàn chiến sĩ ta đã ngã xuống trong một ngày ảm đạm , ngàn đời không quên ! Nơi bốn Liệt Nữ cố thủ trong hang núi ,chiến đấu tới hơi thở cuối cùng ,thà hy sinh vì súng phun lửa của bọn Tàu , chứ không chịu đầu hàng . Bi tráng một trận đánh đẫm máu nhất trong lich sử châu Á . Hẳn là vị Tướng của ta chỉ huy trận này có đến chết cũng không nhắm nổi mắt !?Đau xót lắm , cay đắng lắm dẫu vẫn hiểu đánh trận thắng thua là chuyện thường tình ! Nhưng thua đau , thua đớn trên chính đất của mình thì phải xem lại chính mình ? Cay đắng hơn , gần bốn ngàn liệt sĩ hi sinh ngày hôm đó , bây giờ thành ra nằm tại đất người . Hy vọng một ngày đẹp trời các anh , các chị sẽ được trở về với đất Mẹ Việt Nam .
   Lũng Cú nơi đây quanh năm có gió mạnh và đầy sương mù . Ngày nắng đẹp ,mặt trời chiếu sáng cả ngày rất hiếm .Gió thổi mạnh đến nỗi một tuần các chiến sĩ biên phòng nơi đây phải đổi thay cờ tổ quốc một lần. Giao nhiệm vụ cho Hiệp con vừa đi vừa đếm bậc lên chân tháp : vừa vặn 284 bậc – Hiệp con thều thào báo , nó leo không quen tai ,mũi ,họng thi nhau thở. Tháp cờ xây hoành tráng , uy nghi . Bia chủ quyền tọa độ hiên ngang quay mặt về phương Bắc . Phía xa xa qua dòng Nho Quế nơi bản Lô Lô Chải mới là mốc đường biên vừa được cắm lại . Khắc Dũng tiếc đoàn không còn thời gian , nếu không nó báo xin biên phòng dẫn đoàn đến tận cột mốc để cho Bình thỏa ước mong : “ Vũ qua Bắc Hải “ .
   Thi nhau ngắm nhìn , chụp ảnh các loại , các kiểu .Tranh thủ xếp bằng ngồi thiền,hít thở không khí trong lành nơi mắt Rồng.Không gian bốn phía rộng mở nhưng vẫn thấy thiếu thiếu một cái gì đó .À ! Một khoảng sân để hành lễ chào Cờ Tổ Quốc . Có lẽ vị kiến trúc sư thiết kế và người phê duyệt dự án chưa nghĩ tới nhu cầu tất yếu này của con dân đất Việt . Bình đã xem mấy clip của các bạn trẻ rất yêu nước : Tổ chức hát Quốc Ca tại chân cột cờ mà mặt quay về hướng bắc , lưng quay vào cột cờ thật là phản cảm . Chẳng trách các bạn trẻ được !Chỉ đề nghị với em Tiến GĐ sở Ngoại vụ & Biên giới tỉnh Hà Giang : có ý kiến với chính quyền tỉnh Hà Giang và TW cho xây thêm một khoảng sân phía Bắc tháp cờ Lũng Cú, để mọi người dân Việt tới nơi địa đầu Tổ Quốc  có chỗ đứng đúng mà hát Quốc Ca , chào cờ Tổ Quốc . Xem ra đó cũng là việc cấp thiết cần phải làm ngay .
   Rồi bồi hồi ,chia tay với tháp cờ xuống chân tháp ăn trưa lúc quá 13 h . Thế mà đi nửa đường tranh luận với bác Dũng Chít , hai tên dở hơi lại quay ngược trở lại lấy la bàn soi xem bia tọa độ quay theo hướng nào : kết quả hướng Bắc ké Đông khoảng 5* làm hội háu đói súyt bỏ hai anh em xuống núi . Đói thì đói hai xe vẫn dừng lại để mọi người thắp hương tại bia tưởng niệm các liệt sĩ đã hi sinh tại Lũng Cú .Đám trẻ con lốc nhốc đứng giữa đường dương cặp mắt to ngơ ngác nhìn khách lạ. Nhưng chỉ một lát sau đã có hoa vẫy vẫy , tặng bạn Lãng đồng thời cho cháu xin “ xiền “ .Ông Dũng chớp hình lũ trẻ , đi rồi chúng còn hỏi không cho tiền à !

    Ai bảo người bản địa không biết làm du lich .Rời địa đầu Lũng Cú cả đoàn xuôi về Mèo Vạc , qua Đồng Văn cao nguyên đá , phố cổ Đồng Văn chỉ còn là bóng dáng , lạnh lẽo , hoang tàn , đa phần nhà mới xây. Chụp vài kiểu ảnh ghi dấu tích rồi vội vã ra đi . Con đường có tên gọi là con đường Hạnh Phúc này toàn núi cao với vực sâu rợn người , cứ như là bối cảnh hiện trường để quay phim Tây Du Ký vậy . Sơn Thủy cũng rất hữu tình nên thơ ( nếu nhà thơ K10 TCV gặp dịp viên du ắt có nhiều cảm hứng sáng tác ) . Dừng tại Mã Pí Lèng chụp ảnh , thiên nhiên nơi này hùng vĩ quá !

    Lên đèo ,lại xuống đèo , đường núi quanh co ẩn hiện trong sương mù , gần 3h quăng quật mấy bác già trên chặng đường ngót trăm km , cũng đến được Mèo Vạc : Lảo đảo , liêu siêu các bác già xuống xe ,ra trung tâm thị xã chụp hình mà thảm thương . Rất chu đáo K Dũng đã cho đệ tử đặt cơm tối và k sạn cho đoàn từ sáng . Cứ việc du ngoạn , chiều tối về đã có sẵn mà đánh chén , ngả lưng rồi .Khắc Dũng mời đoàn vào thăm quan công trình thủy điện Nho Quế 3. Từ Mèo Vạc vào nơi K Dũng làm việc có 30km mà phải đi hơn một giờ đồng hồ , toàn đường núi , cấp phối dạng liên huyện mà dùng cho công trường thi công thì biết đấy : “ Nát như tương bần “   . Thú vị nhất là qua chợ tình Khau Vai nổi tiếng VN , chợ chỉ có đơn sơ dăm bảy cái cột mà đến phiên chợ : chẳng có người bán , cũng chẳng có người mua mà nghe nói có hàng trăm , hàng nghìn người từ các nơi kéo về tham dự .
    Thung lũng hẹp nơi đóng quân gần chục nhà thầu , bụi bẩn bám trên nóc nhà dễ đến cả phân , ngổn ngang máy móc thiết bị . Qua thăm đai bản doanh của KD , rồi kéo nhau vào công trường cách đó có 10 km đường núi tự mở thôi . Mấy bác già uể oải muốn thoái lui . Không được , đã đi thì phải đi đến cùng chứ người Cơ Điện đâu dễ ngã lòng vậy , hơn nữa trong lich trình đã ghi rất rõ , cứ thế mà thực hiện . Dòng Nho quế thắt lại nơi đây , nước sông hiện không nhiều bù lại vách đá hai bờ dựng đứng nên xây đập ngăn cũng ngon lành . Tổ máy phát điện cách xa đập 2,5 km , nước được dẫn theo kênh và chui vào ống thép khổng lồ do K Dũng đang thi công có cao độ chênh 100m để đổ vào tua bin .Nói vậy chứ ko phải vậy mức độ gian khổ và nguy hiểm là khủng khiếp : Chỉ làm trong nắng nóng thôi , mưa phải nghỉ ngay không thì đá lở , lũ quét . Tại nơi đây dưới dòng Nho Quế lờ đờ kia , ai nào có biết nó đã chôn vùi bao thiết bị , máy móc & cả gần chục sinh mạng con người , có người còn ko còn tìm thấy xác nữa kia ! Để có được dòng điện cho Tổ Quốc con người nơi đây phải đổ bao mồ hôi , sức lực – xương máu , nếu không biết , không đến tận nơi chứng kiến thì chẳng ai thấu hiểu cho bạn Dũng mình những điều không thể nói ra được .
    Tôi mà làm Thủ Tướng thì khi phát điện – hòa lưới quốc gia , sẽ cho vinh danh những người nơi đây thành Anh hùng “ thời kì đổi mới “ chứ ko phải mấy thằng cha ngồi trong phòng máy lạnh ở thành phố , chỉ giỏi ăn tục nói phét mà cũng được phong anh hùng thì chẳng hiểu
, anh hùng kiểu gì !?
    Chiều núi rừng , cái tối âm u ào ào chạy đuổi theo sau xe , mưa lất phất bay , hai xe  nối đuôi nhau chạy khỏi Nho Quế 3 , không thoát khỏi bóng tối mịt mùng như váy của nàng tiên Sơn nữ đã bung ra , chụp xuống .Chạy đến chợ tình , chỉ có Bình , Bằng , Lãng và K Dũng đủ sức xuống xe vào miếu Cô , miếu Cậu thắp thắp hương cầu khấn cho các lứa đôi K10 mãi mãi hạnh phúc , không phải chia li như thế này . Dẫu các bạn , ai đó chẳng may lỡ có “tốn vợ , tốn chồng “ cũng chẳng sao ! Mong cho nửa kia lỡ rơi khỏi mình gặp nhiều may mắn hơn khi đã chia xa
.
    Về đến khách sạn Kim Cương – Mèo Vạc đã 19h30 . Khách sạn mới xây quá đẹp , phòng ốc sạch sẽ như KS 3* . Đói cồn cào , các bác cả mệt lử , Lãng , Hiệp con như phê thuốc lào .Chỉ Bình , Bằng là tỉnh táo như không  . Nhận phòng xong , nhanh chóng đưa nhau lên xe lên quán cơm đã đặt gần KS .Bạn Dũng chiêu đãi món cá Lăng ngon tuyệt , rau xanh trên này hiếm quá (đặc sản đãi cấp trên đến Nho Quế là rau xanh ).Bác Thọ mom tâm trạng không được vui lắm . Chẳng rõ do đường Hạnh Phúc hành bác hay do gọi mời chú trưởng chi nhánh điện Mèo Vạc tới giao lưu anh em Cơ Điện nhiều lần  không được , vì cậu này bận họp tổ dân phố cho bầu cử lúc 21h .Nhà cậu này cách quán ăn mấy trăm mét , lẽ ra nên đến chào đoàn CĐ Hà Nội một chén cho phải phép người Cơ Điện Hà Giang .Thôi buồn mà làm gì anh ! Hay nâng chén tiêu sầu , đánh lừa cái mỏi ,vợ xấu chẳng hề chi . Đời là vậy ,Cơ Điện cũng là vậy , ngày mai trời lại hửng .Đất Mèo Vạc , đá nhiều hơn đất . Mọi thứ không đặt trước thì chẳng có gì mà xực : Đặt ngay xôi sáng ngày mai ăn lúc 6h cho chắc bụng .Muộn rồi , điện thoại K Dũng réo rắt , nó phải về giao ban trong đêm . Sung sướng vậy đó !
    Chia tay bạn Dũng nơi ngã ba sân bóng , siết chặt tay nhau , những cái ôm ấm tình bè bạn . Bạn đi nhé vào nơi sơn cùng ,thủy tận hãy vững tin , cho chân cứng đá mềm. Mai chúng tôi đi ,hẹn gặp lại khi bạn năm sau xuống núi .Về đến KS ngoại trừ bác Dũng chit lúi húi kết nối đưa tin lên mạng cho K6 ( rõ là ích kỉ , đã có nhời đưa cả cho K10 mà cứ lờ đi , như không nghe thấy gì ) còn ông nào , ông nấy lăn ra ngủ , ngủ say như chết , ngủ như chưa khi nào được ngủ . Quả là sướng hơn tiên !
  • Ngày thứ 3 :
   Sáng sớm giục mọi người dậy từ 5h 15 mà 6h mới thu quân trả phòng xong ,lên xe mà lễ tân còn chạy theo : Các bác ơi đồ để quên , hóa ra bộ cánh của Hiệp con , dạo này u mê quá đi đâu quên đấy ! Có người đề nghị đem đồ lên xe , vừa đi vừa ăn . Không được ,phải  quyết ngay ,ăn uống phải đàng hoàng , nhất là lái xe : người ta không thể tay bốc , mồm nhai nhồm nhoàm , tay vặn vô lăng được  . Mà về HG có 180 km có vội vàng gì , mà mấy bác già phải nóng ruột , nhấp nhổm , cái hẹn trưa nay cũng chưa quan trọng bằng sự an toàn của mọi người khi di chuyển . Đàng hoàng ăn xôi đỗ xanh sáng với giò , có ông còn chén 3 trái vịt lộn ( già rồi chén như vậy không bệnh mới lạ ! )
6h23 lên đường , về Hà Giang có hai đường dài như nhau . Đường hôm qua đi rồi hãi quá , không đi nữa . Đường mới qua Bảo Lâm – Cao Bằng rồi chéo qua Pắc Mê là về Hà Giang đường ngon hơn , nhưng nghe nói có đoạn đang sửa chữa đường rất xấu . Cứ đi : khác đi khắc đến . Tạm biệt Mèo Vạc , đèo núi hiểm trở quanh co tiếp nối lùi về sau lưng . Bà con Hà Giang nghèo và khổ nhất nước , Ông Trời chỉ ban cho sản vật toàn đá là đá , đá tai mèo có đổi được gì ăn đâu ? Thiếu đất , thiếu nước ,… thiếu đủ thứ . Cứ nhìn cái lù cởi đè nặng trên lưng con người thì biết , bà con oằn mình chống chọi để hòa nhập với thiên nhiên như thế  nào !Để sống , để tồn tại người dân phải gùi từng gùi đất đổ lên đá mà trồng ngô , rồi gùi nước tưới cây , được miếng ăn đắng cay muôn phần . Không bàn về dân trí , chỉ so về độ tăng trưởng chiều cao của thanh niên dân tộc với miền xuôi qua các thập kỉ , chênh nhau quá nhiều . Tiến sĩ Bằng giải thích cho rằng do quan hệ hôn nhân cận huyết thống . Không hẳn phải vậy đâu !
Gần đến đất Cao Bằng có khác : đồi núi đất thay hẳn núi đá chót vót , cây cối um tùm , xanh tươi . Xem ra thiên nhiên ưu đãi cho Cao Bằng quá nhiều , mà đúng vậy chợ Bảo Lâm sầm uất , muốn dừng lại uống nước và mua sắm chút ít cho mọi người về làm quà mà ông tài ko hiểu ý , cứ nghe theo lời bàn ra tán vào của mấy  lão già , lại thêm tên Hiệp con đưa đẩy , sút nữa thì cãi nhau to . Ấy cũng vì cả nể mà mấy đàn anh lấn tới
.
Thôi thì nhịn cho nó  lành , nhưng vẫn ấm ức không thôi . Bởi cái tính hơi đàn bà , đi chơi xa kiểu gì về cũng phải có quà cho người thân , nhất là có chút quà nịnh vợ . Có vậy lần sau đi chơi nó mới cấp visa cho dễ dàng . Bù lại nghỉ uống cà phê đến gần 1h tại thị trấn Pác Mê , mê li ngắm chân dài Hà Giang , ai dám bảo nơi đây thiếu người đẹp ! Qua đoạn đường quá xấu , không phải xe khỏe , gầm cao thì chỉ có mà khóc , qua đèo Bắc Mê ( chỗ ghi Pắc Mê , chỗ thì ghi Bắc Mê không biết đâu mà lần ) vào địa phận thành phố Hà Giang ,  vừa xuống hết đèo bốc máy gọi Bằng đã phát hiện chú Tiến GĐ sở Ngoại vụ & Biên giới đánh xe ra tận chân đèo đón đoàn . Quá cảm động , dừng xe , bắt tay chào hỏi làm quen ,rồi theo lời mời của Tiến tới quán thác nước đầu thành phố để hội Cơ Điện Hà Giang chiêu đãi đoàn . Qua thông tin hội điện lực CĐ Hà Giang tụ lại cùng với Tiến giao lưu chung . Vui quá , chưa từng biết nhau nhưng đã là Cơ Điện gặp nhau tình cứ như lửa cháy ! Các bạn Cơ Điện nơi đây trưởng thành rất nhanh đa số là cán bộ chủ chốt đầu ngành của Tỉnh ,mừng cho các bạn . Không phân biệt đối tượng chủ và khách hơn hai chục dân Cơ Điện quần tụ chúc tụng nhau trên hai dãy bàn dài : Hỏi thăm , chúc tụng , hàn huyên đủ thứ trên đời . Ôi đúng là dân Cơ Điện đi đâu cũng không thể lẫn được , khiến dân xứ Đá bàn trong cũng phải ngưỡng mộ kéo nhau nhào ra giao lưu .Dân Ngoại vụ có khác Tiến bố trí màn chào hỏi , giới thiệu rất sinh động , ấn tượng rất Hà Giang : Bác nào cao tuổi và học K lùn nhất , xướng tên để được đàn em vinh danh – Liền có 4 bác K6 ( 3 Hà Nội 1 Hà Giang ) ưỡn ngực đứng ra . Thế là sướng khổ rồi !
Các đàn em xếp hành dọc từ K9 đến K42 mỗi thằng một ly , dưới sự điều hành của Tiến lần lượt chúc sức khỏe 4 bác .Thôi rồi mới có 4 K mà đã có 3 bác xin ủy quyền vì lí do sức khỏe . Hoan hô bác Thọ mon cố gắng trụ đến li cuối cùng .Thay mặt đoàn bác cảm ơn sự tiếp đón thịnh tình , chu đáo của anh em Cơ Điện Hà Giang , xin tạm biệt .Chưa được các bạn cho về : Phải đi uống nước và hát giao lưu đã ,còn sớm mà .Ông em GĐ Khoáng Sản Hà Giang đưa cả hội vào quán karaoke giữa trung tâm thành phố : Say sưa hát , lại uống , lại chúc hẹn gặp nhau … dư âm bài “ Hà Giang quê hương tôi “ theo mãi cả đoàn về tới Hà Nội .
Đến lúc phải giã bạn , theo văn hóa “ uống “ của Hà Giang khi từ biệt phải uống theo kiểu “ Sơn Dương chấn ải “ – Dê rừng chặn cửa : Nôm na là sau cuộc vui , ai muốn ra về khi qua cửa đều phải uống hết một li rượu chia tay . Ồ quá hay , một nét rất đẹp , rất Hà Giang khiến bác Thọ mon lử cò bợ , chân đi quấn thừng , mắt lừ đừ thật đáng yêu .
Vẫy tay tạm biệt các bạn rồi mà lòng còn bao lưu luyến , tiếc nuối , bao giờ mới trở lại đây Hà Giang ơi !Xe xuôi về Tuyên Quang , đường về còn xa , tình người nặng trĩu đè lên mi mắt , các bố khướt hết nói gì cũng gật gù tán thành . Say rồi mà , say rượu thì ít say tình thì nhiều . Nghiệm trên đời nhiều thứ say , nhưng say tình là đáng sợ nhất khó có thứ gì dã được cơn say !
Rượu đã giã , cũng là vào đến cổng tỉnh xứ Tuyên , tỉnh như sáo, Bằng chui a lô liên hệ với bạn Thọ . Thì ra bạn đã phi xe ra bùng binh cổng Tỉnh đón đoàn chờ từ trước , từ xa đã nhìn thấy cái đầu hói bóng loáng của bạn. Trân trọng quá , siết chặt tay bạn , chẳng thấy bạn khác hai năm trước là mấy.Giao lưu giới thiệu đã , chạy vào thành phố vào vườn hoa trung tâm , mô tít này hao hao giống Hưng Yên , Nam Định nhưng nơi đây đẹp hơn nhiều , đến thì  khắc biết . Các đệ của Thọ sói đã chuẩn bị sẵn một bàn tiệc đón đoàn , nhiệt tình chào hỏi , chăm sóc anh em trong đoàn . Các thành viên trong đoàn cười như mếu , rượu ngô “ Thanh Vân “ Hà Giang còn dư âm chặn ngang cổ . Bác Thọ đại diện thôi ( may mà tửu lượng bác tốt , mới gánh thay cho đoàn chứ trông chờ vào hai bác cả kia có mà bục sĩ diện ) . Tinh ý Thọ sói đề nghị đoàn thưởng thức tắm khoáng Mỹ Lâm nổi tiếng xứ Tuyên cho giã rượu ,khi tắm thì cũng thấy thường thôi , không bằng nước khoáng nóng Nghĩa Lộ – Yên Bái được . Đã hơn 19h , Thọ mời đoàn dùng bữa tối , đi loàng ngoằng một lúc mới tới .Ồ đặc sản thịt Hươu tươi chao , chỉ có thổ dân đặt chỗ trước mới có được . Tuyệt vời , quá tuyệt vời ở Hà Nội đào đâu ra món ngon này . Bác Thọ a lô từ trước mời bác Hồng K6i GĐ sở điên TQ mới nghỉ hưu tới vui chung . Nghe nói bác này có khu nhà vườn đẹp nhất xứ Tuyên . Dùng rượu nhà cho nó lành , nhưn g cũng không tránh khỏi méo tiếng , nghiêng hình bởi quá vui !
Chia tay , giã bạn đã hơn 22h . Đường về với vợ còn xa quá , trời mưa nặng hạt , tính đi tính lại , ngủ đêm xứ Tuyên là thượng sách , băn khoăn của bác Liệu đã có đệ của Thọ lo hộ rồi , sáng mai bác vẫn lên lớp bình thường . Quyết ! Sau một hồi thăm dò “ dư luận “ . Mưa tầm tã , Thọ sói tìm cho một ks quen , nhận phòng xong ,ai cũng oải qua một ngày lao động cật lực , đề xuất đi xông hơi , mát xa cho khỏe người – Mat xa xứ Tuyên ổn quá , ai cũng tươi tỉnh hẳn ra , chỉ thương lão Thọ mon nhà ta “ phục thuốc “ cả tiếng mà vẫn lơ mơ , về nhà mất tiếng đến cả tuần . Mưa như trút nước , may mà ngủ lại không thì đi đường khổ lắm . Điện về nhà các “ Thủ trưởng “ đều tán đồng quyết định sáng suốt . Về ks ngủ say sưa kém gì ngủ đêm Mèo Vạc , ngày rộng ,tháng dài ngủ vô tư đến tận 7h mới dậy .Hỉ hả , thằng nọ hỏi thăm thằng kia ngủ có ngon không ?
Mưa khiếp quá từ đêm qua đến giờ không thèm ngớt , Thọ sói qua đón đi ăn sáng , uống cà phê . Bạn chu đáo quá ! Chia tay nhau nhạt nhòa trong mưa , lòng nắng ấm lạ thường , bóng bạn lòng khòng trong mưa sa .Kể cũng lạ chạy qua xứ Tuyên vài chục cây số , mưa ngớt , trời tạnh ráo , lại còn nắng hửng lên nữa . Từ hôm đi đến giờ, ơn Trời thương , độ cho đi đến đâu cũng nắng thuận , mưa hòa đến đấy .Các bạn đón tiếp nhiệt tình , rõ là sung sướng !Còn gì để mà nói nữa , quá mãn nguyện về chuyên đi , cả già , cả trẻ lại gật gù , ngủ bù. Về đến nhà Hiệp con hơn 10h , chia tay ai về nhà nấy trong dư âm Hà Giang phảng phất đâu đây .
Kết : Chuyến đi cực Bắc lịch sử , chúng tôi ấp ủ bấy lâu đã thành hiện thực ,biết bao cảm xúc buồn vui ! Cái đói đứt bữa và cuộc sống tối tăm chưa hề được xóa trên bản đồ Việt Nam. Người miền núi , đồng bào cho mình nhiều hơn những gì họ biết trong đời . Nhưng đã không có ai chấp nhận sự thật đó cả. Hỡi các bạn K10 những ai chưa tới Lũng Cú hãy bớtt chút thời gian , hãy tạm dừng một nhịp họat động thường nhật của mình để đến với Hà Giang , bạn sẽ cảm nhận nhiều điều mà trong đời chưa từng bao giờ biết tới . Nhanh đi bạn , thời gian chẳng biết chờ đợi ai bao giờ !
Những ngày đầu tháng 6 năm 2011
                           Bình tàu

2 Responses to Hà Giang- Lũng Cú

  1. luat su le minh cong nói:

    Bác mõ khi nào di phượt tieps cho tham gia để giao luu nhé .cám ơn

  2. Hoa nói:

    Cảm ơn pac Bình Tàu đã cho tôi đi du lich qua bài kí Lũng cú- Hà Giang, lời văn hóm hỉnh mà sinh động, Qua bài kí tôi được thấy bức tranh phía bắc đất nước ta núi non hiểm trở và hùng vĩ.,Con người ở đây gan góc , dũng cảm một cách hồn nhiên…Trong đó có sự hy sinh và cống hiến của các SVCĐ đã góp phần gìn giữ , xây dựng và phát triển đất nước VN , Cảm ơn Pac Bình Tàu đã chứng minh một cách thuyết phục tình cảm nồng hậu của người Cơ điện ( Của cả người đi và người đón đoàn )

Gửi lời bình

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s