Truyện ngắn của Tuân vịt

Cái ruột thừa và mối tình vàng son

Tháng 2/1978 sau Tết Thái nguyên vẫn rét ngọt.

Ăn tối xong về đầu lớp cả lũ chúng tôi ngồi tán phét,bỗng tôi đau bụng dữ dội,quằn quại,đau kinh khủng ói liên tục ra toàn mì von vón ( vừa ăn bánh Tát ở nhà ăn )sốt caomồ hôi ướt đầm đìa .Quang Menđe cùng với Dũng Bờm,Tường Đen vôi vã vừa cõng vừa kéo tôi lên Trạm xá trường. May quá cô Vân bác sỹ Trạm trưởng vẫn còn đấy. Tôi đau quá không ngồi được ,nằm phịch xuống giường.Cô Vân hỏi đau làm sao?Tôi rành rọt: cháu đau hố chậu phải,sốt cao,buồn nôn- đau ruột thừa cô ạ

.Cô mỉm cười nhỏ nhẹ:Tôi là bác sỹ hay là cậu đây?Thế rồi cô đo nhiệt độ,sờ sờ nắn nắn một tí rồi bảo đúng rồi –viêm ruột thừa. Cô hỏi tiếp,sao cậu nói giống bác sỹ thế? Dạ, từ bé cháu sống trong khu tập thể bệnh viện ạ. Thì ra vậy, bố mẹ bác sỹ hả? rồi cô quay sang cô Phương y sỹ nói:chị gọi xe đưa nó đi cấp cứu ngay bệnh viện Đa khoa Thái nguyên.

Cô Phương đi ra một lát rồi vào cho biết xe cấp cứu hỏng đang sửa chữa,ông lái xe mang phụ tùng đi sửa từ sáng chưa về . Nhanh trí tôi bảo Tường chạy vào nhà bác Lâm lái xe tải của trường ,nhờ bác ấy thì được. Không suy nghĩ gì Tường chạy thục mang qua gần chục quả đồi tới nhà bác Lâm. Mươi phút sau bác Lâm lái chiếc xe tai IFA chạy tới đưa tôi và ba đứa bạn đi thẳng Thái nguyên. Sống trong khu tập thể bệnh viện nhiều năm nghe lỏm được chuyện của Ba Mẹ nên biết tí ti về y khoa, do đó khi xe chạy ì ạch tôi đâm lo trên đường đi xe xóc mạnh cái ruột thừa này mà vỡ ra thành Viêm thành phúc mạc thi khốn khổ đây- họ sẹ phải mổ phanh ổ bụng để làm vệ sinh ,to chuyện ngay. Vừa ngồi nhăn nhó vừa lo. Xe chạy gần 8km mà mất hai mươi phút.

Rất nhanh ,các bác sỹ trực ở đó chỉ định mổ gấp. Thế rồi tôi được cởi hết đồ ra nằm tồng ngồng trên băng ca,một em áo blue trắng xinh xinh ( tôi đoán là SV thực tập)đi tới quẳng  một miếng dra nhỏ lên thằng cu con ,rồi đưa tôi tờ giấy đã viết sẵn bảo tôi kí vào. Tôi nhìn vào thấy đó là tờ cam kết,tôi co chân lên kê giấy kí đại cho nhanh, lúc co chân cái dra tụt cha nó xuống  … ngượng ơi là ngượng.

 Đâu đã hết, cất tờ cam kết vào tủ xong em quay lại rất khẩn trương tay cầm lăm lăm chiếc dao cạo râu rồi ghé miệng  nói nhỏ vào tai tôi:làm vệ sinh trước khi mổ nhé .Mặt tỉnh bơ  nắm ngay thằng cu con của tôi vặn qua vặn lại  cạo lông của tôi .Tôi ngượng quá nhắm chặt mắt lại ,nghĩ  …..tiếc ơi là tiếc,… chăm bón bao năm mới được có bi nhiêu,mà bây giờ hết mẹ nó rồi.

Kỉ thuật cạo lông của ngành Y siêu việt lắm,bàn tay mềm mại thoăn thoắt chỉ bốn năm nhát là lông hết sạch, thằng cu con do đau ruột thừa chưa kịp phản ứng gì thi đã xong rồi .Chứ  không thì… ngại chết đi được.

Họ chỉ định mổ ruột thừa là tiểu phẫu nên chỉ cần gây tê vết mổ thôi .Mấy người đang chăm chú gây tê thì điện cúp cái rụp…,…tối mò.

 Tôi lo quá thở dài ôi, Trời ơi!

Đợi mãi người ta vẫn chưa nổ được máy phát điện (máy cũ quá,cứ nổ lại tắt hoài). Tôi nói bác sỹ Đồng( Phạm Văn Đồng cái tên dễ nhớ vì cùng tên Thủ tướng) chủ nhiệm khoa Mổ,cho phép tôi gọi Quang Mende vào nhờ bác Lâm quay đầu xe IFA bật đèn pha  lên bàn Mổ. Ông bác sỹ đồng ý liền.

 Ca mổ bắt đầu.

 Khi bác sỹ vừa rạch một nhát dài vào bụng,ruột trong ổ bụng bắt đầu phòi ra thì tất cả mọi người trong phòng mổ ồ lên,tôi mở mắt ra :có điện .Bớt lo tôi nghển cổ nhìn đoạn ruột của mình đang từ từ được kéo ra,trăng trắng,xanh xanh- rồi nói với bác sỹ:

-Bác sỹ ơi,khi nào cắt ruột thừa thì nói cho em biết với nhé.

-Để làm gì?

-Dạ để em biết nỗi đau cắt ruột là như thế nào ạ.

-Được rồi. Ông bác sỹ vừa moi tìm ruột thừa vừa gật đầu.

Đây rồi! ông kéo cái ruột thừa ra và kêu lên, sắp vỡ. Sưng đen to thế này chỉ một giờ nữa là vỡ. Cậu này may. Ông nói to với tôi và bác sỹ phụ mổ: chuẩn bị cắt này.

Tôi thấy nháy một phát như bị kiến lửa đốt.Ông ta giơ cái ruột thừa vừa bị cắt lên cho tôi xem và bảo với bác sỹ phụ mổ, đưa cậu ta làm kỉ niệm.Họ khâu rất nhanh và đưa tôi về phòng Hậu phẫu,lúc đó là 11h đêm.

Đến đây bắt đầu có nhiều chuyện thú vị xảy ra.

Tôi nằm lơ mơ nghe thấy Dũng Bờm-Quang Mende-Tường Đen đang thì thầm bàn bạc và làm 3 cái thăm.

-Thăm 1:Ở lại bệnh viện thức trông nom tôi.

-Thăm 2:Đi báo tin cho chú em trai đang học ở trường ĐH Mỏ-Địa chất,tại Phổ yên cách đây 40km.

-Thăm 3:Sáng mai phải có 2 hộp sữa để cho thằng bị mổ uống.

Trong ba cái thăm thì chỉ có cái thăm 1 là son và nhàn hạ nhất,thăm 2 thì vất vả nhất, phải đi bộ 80km đi về trong đêm rét mướt này, thăm số 3 thì như đánh đố lấy đâu ra tiền để mua sữa trong lúc cả lũ đang đói rách.Dũng Bờm bốc được thăm số 1 cười hơ hớ -Quang mende thăm số 2, Tường thăm số 3 cả hai cùng nhăn nhó.

Rất khẩn trương cả ba thực thi nhiệm vụ. Dũng Bờm cười phơ phớ ngó quanh tìm hộ lí,Quang Mende vừa đi ra vừa lẩm bẩm, đ.m số mình xui thê,và bước rất nhanh vào đêm khuya. Tường Đen cứ đứng ngây ra chẳng biết làm thế nào bây giờ.

Quang đi rồi ,Dũng mượn được ở đâu một cái dra cháo lòng ôm chặt vào bụng cười bảo Tường, thực hiện nhiệm vụ đi chứ!  Ì ra một lúc lâu  … bỗng mặt Tường rang rỡ hẳn lên. Oke! Xong rồi.Thế là nó đi phăm phăm ra khỏi bệnh viện. Nó đi đâu không ai biết mà có vẻ hí hửng lắm.

Khuya, hết thuốc tê-vết mổ cả trong lẫn ngoài đau rấm rứt không ngủ được. Tôi quay tìm Dũng,chẳng thấy nó đâu, bỗng nghe tiếng ngáy pho pho ở ngay sau lưng. Nó quấn chặt tấm dra bẩn thiủ kia quanh người làm một giấc say sưa. Tôi gọi mãi nó cứ ngủ tỉnh bơ. Mẹ kiếp nó thức trông người mô mà ngủ như chét lại còn nằm lấn lấn giường làm tôi mấy lần suýt rơi xuống đất. Không cựa quậy được mạnh chứ không tôi cũng phải phang ngay cho nó một đấm cho bõ ghét.

Sáng sớm hôm sau yta lục đục làm vệ sinh phòng tới chỗ Dũng nằm quát lên, ai cho anh kia năm ở đây! Nó bừng tỉnh dậy,dụi dụi mắt chẳng thèm để ý bà nói gì- nó hỏi ngay tôi:Tường đến chưa? Thấy tôi lắc đầu nó đi ra khỏi phòng để tránh cái nhìn soi mói của bà yta già và ngóng Tương đến. Nó thèm thuốc. Mãi 9h Tường mới đến. Mặt nó hốc hác bơ phờ,chắc nó thức suốt đêm.Tường rút trong boc giấy báo ra hai hộp sữa thì thầm ,sữa đây,mày uống đi!Tôi nhìn nó lắc đầu, hỏi suốt đêm qua không ngủ phải không ? nó ừ một cách uể oải.

Tôi nghi ngờ, sợ nó bí quá thương bạn làm liều ,lại bắt chiếc danh tướng kì tài Thời Thiên trong 108 Anh hùng Lương Sơn Bạc thì chết. Tôi bảo tao chỉ uống khi mày cho biết hai hộp sữa này lấy đâu ra? Nó tròn mắt lên: mò suốt đêm qua mới ra đấy bố ạ. Tôi càng nghi ngờ nó xoáy ở đâu đó- không uống . Thấy tôi có vẻ cương quyết nó đành phải kể sự tích hai hộp sữa này.

Nó từ từ kể, lúc bốc phải thăm có hai hộp sữa tao ngẩn ra là nhẩm tính trong những người quen, xem ai còn tiền lúc này để vay. Hai hộp sữa thì phải có 10đ, anh Tuệ chỉ còn 1 đ, anh Thành sẹo (dạy Sức bền) chắc chẳng còn xu nào, nghĩ đi nghĩ lại cả lớp và những người xung quanh không còn ai có thể vay mượn vào lúc này hết. Bí.

Mặt đơ ra là để nghĩ đấy!( thằng này cứ nghĩ cái gì chăm chú là mặt cứ nghệt ra như Ngỗng ỉa) .Nghĩ một lúc lâu đang bí … thế nào mà lại bừng nhớ  ra một em mới quen trong chuyến tàu Tết .Đến đây nó kể với ngữ điệu khoan khoái sung sướng lắm như vừa …

Nhấp một ngụm nước tràvà nó hí hửng kể tiếp mê say như đêm qua bắt được vàng. Tao quyết định ngay:Phao cứu sinh là đây-Đêm hôm khuya khoắt thế này mà đến thăm em thì cũng bất tiện lắm nhưng mà hiệu quả sẽ cao nhất.

Thế là nó vừa đi vừa chạy vào thẳng khu tập thể nữ sinh viên khoa Toán trường Đại học Sư phạm Việt bắc. Tiến thẳng vào nhà Ban bảo vệ gõ cửa ( mưu này thì cao cơ thật)– nói tôi là anh của em T.V.H đang học khoa Toán trường này,đơn vị bộ đội của tôi qua đây tôi xin phép ghé qua thăm em nó một chút rồi đi biên giới ngay. Nghe vậy bảo vệ xét nét nhìn Tường từ đầu đến chân: mồ hôi nhễ nhại, dép râu,quần áo bộ đội chỉnh tề .( cái này thì may thôi, vì bố này có hai bộ quần áo xuất ngũ đi đâu chẳng diện). Ngắm nghía Tường một lúc như ngắm …Bác Hồ,  anh bảo vệ sốt sắng cầm cái đèn pin bảo Tường : anh theo tôi .Phăm phăm dẫn Tường  vượt qua mấy dãy nhà vòng vèo ,qua hai cái yên ngựa thẳng vào khu nhà nữ. Tới nơi , giữa đêm khuya thanh vắng anh bảo vệ oang oang: ai là TốngVân Hoài- khoa Toán ra có người nhà gặp.

Lập tức cả khu nhà thức dậy,lục đục bật đèn ,vài cửa phòng hé mở nhiều cái mặt lấp ló thập thò sau cánh cửa tre,vài em bước ra ngơ ngác tò mò. Từ đâu bỗng thấy một em cao cao dong dỏng áo quần xốc xếch lao ra.

–  a a a,  anh Tư..ờng.

 Thế là xong ,hoàn thành nhiệm vụ (bị lừa) anh bảo vệ vui sướng bàn giao Tường cho vô vàn em sinh viên xốc xếch váy ngắn váy dài đủ kiểu xiêm y xúm  xít vây quanh.Đám đông cứ ngỡ anh trai T.V.H  nên rúi ra rúi rit vòng trong vòng ngoaì noí cười vồn vã tính làm quen.

Tường đứng giữa ngẩn củ tỉ cười như được mùa ,nhưng chỉ sau ít phút bọn con gái thì thào gi gì… vào tai nhau … thì tản dần ra ,rút từ từ đi ngủ. Chín đứa cùng ở với H. hớn hở chăm ông khách trời ban giữa đêm khuya. Trong lúc chờ chị em chỉnh trang y phục,H. nhỏ nhẹ

-anh đói không?  ăn tí gì nhé?

-anh chờ mãi bây giờ em mới hỏi.

-ứ ừ ,thì củng phải từ từ chứ  .

Cả phòng nữ nhộn nhịp,đứa rửa hành ,đứa cắt cà chua,đứa đốt bếp…nấu mì đãi khách. Tường sung sướng ngắm nhìn các em tíu tít xunh quanh ,rồi móc túi rút điếu thuốc lá châm lửa khoan khoái nhả khói từ từ.

Nó lơ mơ cái cảm giác làm Vua!quên cha nó nhiệm vụ quan trọng tối nay.

Mì nấu xong thơm phưng phức, khách có một mình  các em chủ nhà sợ béo nên giả vờ ăn- múc vào bát tí ti hai ba thìa cho có . khách thì e ngai kiểu Cơ điện. Nồi mì to vật,ông khách nhà ta cứ vờ vịt vừa ăn vừa nói chuyện  vừa pha trò …cho có vẻ điệu nghệ, các em thỉnh thoảng lại cười rinh rích.

 Tay Tường thoăn thoắt đưa cho H.cái tô không .Loáng cái đã thấy H.cao nồi nhè nhẹ nói khẽ vào tai Tường ,anh ơi hết rồi ạ.Rồi như trách yêu,gớm CƠ ĐIỆN kinh thế.Tường chữa thẹn ,các cụ có câu: ăn như thế nào thì làm như thế. Sau này anh …đền cho .

No rồi nó mới bắt đầu nghĩ đến nhiện vụ quan trọng TW giao. Đứng lên đi ngay thì nó thấy ngài ngại nên nó huyên thuyên đủ thứ chuyện trên trời dưới biển,vốn liếng văn chương tích tụ mấy chục năm nó mang ra xài hết do vậy nên các em tí tí lại cười như nắc nẻ.

Khuya,cũng phải để các bạn đi ngủ-

Nó dẫn H. đi loanh quanh tâm sự.

Nhẩn nha bước hai đứa thỉnh thoảng lại soi vào mắt nhau,nó cứ nói, H.cứ nghe-đủ thứ chuyện Đông Tây Nam Bắc tìm cách đưa H. vào chốn thiên thai. Gần đến sang bỗng lạc vào vườn ươm cây của trường lúc nào không biết. Đến đây cả hai đứa …mỏi chân quá bước không được nữa…ngã dúi vào nhau.

Lục lọi sờ soạng suốt đêm thế nào đến sáng lại được hai hộp sữa!

Kể đến đây nó dừng lại một lúc rồi nói-  vậy đấy,mày chịu uống chưa?

Tôi đang há mồm nghe chuyện thần tiên của nó vội vã nói,tao uống tao uống -vài bữa xuât viện cho tao ghé qua  gặp mặt chàovà cám ơn nó một phát được không?

-Ôí giời!Đừng có tưởng bở,vào đấy không phải có sữa nữa cho mà uống đâu!

Nó hiểu lầm chứ tôi đâu có âm mưu vậy.

Chẳng cần phải đợi đến khi xuất viện- Ngay tối sau đó khoảng 7h tối Dũng bờm tươi cười dẫn vào phòng bệnh hai em trẻ tươi,xinh như hai nàng Kiều- trông là thấy Cốm nguyên.

-Tuân ơi! Có khách vào thăm mày này!

Một em ngồi xuống mép giường rồi tự giới thiệu

-Em là Tống Vân Hoài bạn anh Tường,còn đây là..( tôi quên mất tên rồi) bạn cùng nhóm em-biết anh bị mổ ghé thăm.

À, thế là biết được cái em trăng trắng,xinh xinh, cao cao, mắt bồ câu đen láy có cái lúm đồng tiền kia là chủ nhân của hai hộp sữa .Tôi vừa cố gắng ngồi lên vừa thầm nghĩ,và liếc nhanh thấy tay cô ấy đang cầm một cái camen to to,mùi phở bốc lên thơm nức. Mừng hú và bái phục thằng Tường này sao mà giỏi thế,mưu cao hơn cả Khổng Minh nữa.

Vừa nói chuyện hai em vừa mời tôi ăn phở đi cho nóng.Dũng Bờm nhìn cái camen to đùng kia nghĩ chắc phải hai ba tô phở chứ chẳng chơi, tôi ăn giỏi lắm cũng phải còn…là của nó nên cu cậu nói hùa vào – mày ăn đi cho chóng khỏe và làm vui long khách nữa chứ!

Tôi thầm nghĩ sao hai em tốt thế ,cái camen to đáng yêu thế, phở thơm ngon thế!

Không cưỡng được,tôi ngại ngùng cám ơn,giả vờ e then nhấm nháp tí một ( Dũng Bờm khoái chí) nhưng nuốt đến đâu êm đến đó chẳng cần phải nhai,thấm hết vào máu. Tôi vừa ăn vừa run run ….sợ hết.

Dũng Bờm tí tởn đi ra ngoài hút thuốc, ở trong phòng hai em cố ép cho tôi ăn,tôi thì …thật thà,nể hai em xinh đẹp này chỉ cố gắng có một chút là ăn hết cả camen phở.Cất camen lên chiếc tủ sắt đầu giường chúng tôi tiếp tục nói chuyện.

Một lúc sau Dũng Bờm quay vào phòng mang theo cái bát ôto to mới mượn của ai để cạnh chiếc camen rồi vui vẻ kể nhiều chuyện hóm hỉnh chọc cười. Hai em đã xinh đẹp lại hóng chuyện rất duyên nên căn phòng thỉnh thoảng lại rộ lên tiếng cười thích thú-

 Thời gian trôi mau quá,khi thấy đã muộn cả hai cùng đứng lên chào về học bài. Dũng Bờm nhanh nhẹn cầm chiếc camen lên tính trút phở ra tô để trả ,thấy  nhẹ hẫng ,nó hoa mắt lên,choáng váng đứng không vững, vội đưa trả cho T.V.H.

 Tôi tươi cười cám ơn,bảo hai em mai lại vào chơi nữa nhé!

Tiễn khách ra cửa, Dũng quay vào mặt đỏ lên làu bàu chửi ,đ.m. .vừa mổ mà ăn.. ăn đéo gì khỏe thế! Chả phần tao một tí. Tôi giả lả,cười cho đỡ ngượng,thì cũng tại mày bảo tao phải ăn cho vui lòng khách,hai đứa nó lại cứ ép tao đấy chứ. Nó tức lên cầm cái tô đi trả và lủng bủng nói, ăn vậy thì bố bảo mai chúng nó cũng chả dám thăm nữa đây mà mời!

Hôm ra viện, mượn đâu được hai cái xe đạp cả ba thằng cùng có mặt đón tôi- trước lúc đi vào trường Sư phạm cảm ơn các em như kế hoạch ban đầu , thằng Quang menđe nháy mắt chọc đểu- tháng sau mày xem còn cái gì thừa thì nhờ bác sỹ cắt nốt đi thì …chúng nó lại vào thăm nữa đấy!  lần ấy để Dũng Bờm bốc trúng thăm ba ,thử vào khoa Lý xem biết đâu lại trúng quả giống Tường.

Cả hội cười phá lên vui vẻ.

Nhờ cái ruột thừa của tôi, thằng Tường hay lên bệnh viện cớ là thăm tôi nhưng chủ yếu là thăm em Hoài. Chúng nó xoắn xít bên nhau bao lần không biết mà cái vườn ươm cây của trường Sư phạm nát bét như bị voi dày ,cỏ cây chết sạch.

Vài năm sau… đợi em ra trường chúng nó cưới nhau,sống hạnh phúc cho đến tận bây giờ hơn cả lời thề đầu bạc răng long. Cả hai còn TÍT lắm.

Lâu lâu gặp nhau , hai đứa đều cảm ơn cái ruột thừa của tôi.

Tp HCM 14/4/2013

                                                                                                                Những ngày bận rộn với Lễ hội K9.

                                                                                        Trần Thanh Tuân-K9mb.

Gửi lời bình

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s