Truyện ngắn của NTL

Soạn

Chả biết bây giờ gặp lại Soạn liệu mình có nhận ra không ? Chưa chắc . Thời gian đã đi quá nửa đời người rồi . Mình cũng gầy hốc gầy hác tóc bạc lởm chởm da nhăn nheo từ má đổ vào hốc mắt nói chi đến người đàn bà cũng chỉ kém mình vài tuổi . Ấy thế nhưng trong trí nhớ thì cứ hiện lên cô Soạn mông nở ngực căng bồ cu chân nhện đi chân đất mà nhanh nhẹn như lướt trên cỏ thấp thoáng bên kia hàng rào nơi nhà mình sơ tán một thời .

Tháng 5 /72 cả khoá ngót ngàn người kéo nhau tá hoả chạy lên cái thung lũng Phục Linh Đại từ tránh máy bay . Chiến tranh vào hồi quyết liệt , dân tình thấy người về đông ngàn ngạt cũng ngại . Duy chỉ có lũ thanh niên làng là thích . Con gái làng bỗng dưng lâu nay toàn áo nâu áo gụ mà cũng đàn đàn lũ lũ kéo ra Giang Tiên Cù vân may quần áo mới về mặc cứ phấp pha phấp phới . Quần áo gì mà bóng nhoang nhoáng cả mông cả vế . Cái ông cụ sáu mươi chân thập thiễng nhà tôi trọ cởi trần đứng ở sân nhìn cô Soạn đi chéo qua vườn rau đay : hừm ! con cái Soạn trông phát ốm lên được . Nói rồi chấm phẩy đi vào nhà . Cô con dâu nguýt : ông kệ người ta nhòm ngó làm gì . Tôi và thằng Đòng thằng Đoàn Tiến nhìn nhau cười , chạy vội ra ngó Soạn . Cái mông căng cắng cằng vải ca tăng lấp ló hút sau rào .
Đoàn Tiến khoái . Thi thoảng rủ tôi lên nhà anh Mười chơi . Lên nhà anh Mười là đi qua nhà Soạn . Mà cái anh Mười lớp phó cũng hay thật , họp lớp cứ sui anh Cơ lớp trưởng họp ở nhà Soạn . Anh Cơ lớp trưởng thích lắm . Lí do là chị Mùi chị Mỹ trọ ở đấy . Mà anh Cơ thì đang cưa cái nhà chị Mùi TNXP ( nhuận từ K4 ) về học .Thú thật hồi ấy họp hành tôi chả nghe cái gì vào tai chỉ lấm lét nhìn cô Soạn phất phơ ra vào . Sơn nữ người nó như có lửa . Hạng con trai chim chích bét dem như tôi thích thế thôi chứ có dám mở miệng tán lấy một câu bao giờ . Mấy thằng trò phổ thông chưa đến lượt nhé . Mạnh dạn thì chỉ có anh chàng Lý Công Thành , anh Mười anh Toán hay Đoàn Tiến mà thôi . Toàn cán bộ bộ đội cả
Một hôm nắng to . Tôi đi đằng nhà bà Trà nơi bộ môn Điện đóng ở đó về . Soạn ngồi lủng lẳng trên cây mít . Mít chín , còn Soạn thì cũng hầm hập như mít . Mình ngây người không muốn bước đi nữa thì nó bảo anh đỡ cho em quả mít với . Thật là may , Soạn bê quả mít đến khoẻ tôi thì dướn cao lên đầu thang mắt cứ nhìn vào cái bụng trắng phơ phớ phập phồng thế rồi mít rơi đánh ụp vỡ đôi . Mình thấy có lỗi quá xuống khỏi thang thì Soạn cũng nhảy ào xuống ngã ôm chầm lấy mình . Chao ôi là thơm . Quả mít mật vỡ tung lại càng thơm .

Con đường vắt qua đồi sau nhà mình đi qua một vườn sơn . Ma sui quỉ khiến làm sao Soạn lại đi chặt ngay cái cành sơn , thế là bị sơn ăn . Sơn ăn thì sưng tấy lên , mọc mụn nước dầy như miếng cháy cơm nếp . Khốn nỗi nó lại bị ở vai và lưng Soạn . Ngứa , mẩn nước lên không mặc được áo , cô nàng cứ quẩn quanh trong nhà tu tu khóc . Tôi nghe chị vợ anh Dụng chủ nhà nói thế . Tôi hỏi : ở đây không biết chữa sơn ăn hả chị ? Chị ngó tôi chú biết à ? Tôi bảo dễ không ấy mà . Tôi ra đồi vặt nắm lá sơn non mang sang nhà Soạn . Soạn lấp ló trong bếp . Tôi bảo lấy cho tôi cái bát con . Rồi giã nhỏ lá sơn non bảo Soạn : để tớ đắp cho . Soạn khép nép ngó quanh nhà rồi trật cái áo xuống , vết loet trông đỏ hỏn đến khiếp . Tôi lấy lá đắp lên vết thương . Lần đầu tiên ngó vào thân con gái gần đến thế tay cũng run run . Cái dây áo cooc xê cứ thôi miên mắt mình . Cái ngực gái tân phập phồng . Quả thực thứ cảm giác ấy đến bây giờ vẫn thấy mới . Khỉ thật , lúc ấy tôi lại ngửi thấy mùi mít . Chả biết trong bếp có quả mít chín nào không hay mùi ở … Soạn …
Vài ngày là Soạn khỏi hẳn . Soạn lại áo cánh trứng sáo quần ca tăng phấp pha phấp phới . Ngang qua nhà tôi cười toét : anh học đấy à . Thằng Đoàn Tiến , thằng Đòng tít mắt tranh nhau trả lời lại còn gọi với theo Soạn ơi Soạn ơi !

Tôi và Đoàn Tiến nhập ngũ . Thế là dự định lân la tán tỉnh cô Soạn lùi lại phía sau . Xóm làng Phục Linh Đại Từ loáng thoáng trong trí nhớ những đêm hành quân . Những lần tôi và Đoàn Tiến gặp nhau ở mặt trận hai đứa kể chuyện về lớp cũ trên Đại Từ . Tiến lại nhắc đến cô Soạn bồ cu chân nhện mông nở ngực nở . Một Sơn nữ đậm đà cứ in trong trí nhớ thời sinh viên sơ tán của chúng tôi .
Nhớ đến Soạn và tôi lại ngửi thấy có mùi mít chín .

NTL, Hoàng Cầu 2012

Gửi lời bình

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s