Quyền thi

Nâng cốc . Tiêu sầu ,
Đón xuân sang .
Ông lão say thơ
Thả mình trên bãi biển
Nét ưu tư lồ lộ những đường mây
Dáng nhỏ nhẹ mang hồn thơ thủa ấy
Phút trầm ngâm chẳng ai thốt nên lời
Không quyền túy lại đậm nét quyền thi
Mà tự coi mình là hạt cát giữa biển khơi
Không hiển hiện mình trong tranh hiện thực
Ông lão ẩn mình trong bức tranh khuya .
Chỉ còn tôi và ông trên trang giấy.
Cùng ánh trăng vàng rủ đến theo mơ
Hôm nay ông bỗng trở thành người đẹp nhất .
Túy rượu – say thơ nghiêng cả đất trời
Đứng trước biển ông đâu chỉ là hạt cát .
Bỗng trở thành người mẫu trong tranh …

Bài này đã được đăng trong k10. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Gửi lời bình

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s