Kỷ niệm đời lính

Hùng Đầu Bạc đã chia sẻ một bài viết.Quản trị viên · 2 ngày
Hình ảnh có thể có: Hồ Nam, Tho Nguyendoan, Liệu Trần và Dũng Trác, mọi người đang đứng

Kỷ niệm sâu sắc thời lính sinh viênHồ Nam với Danh Hòa Nguyễn và 10 người khác.15 tháng 8, 2014

Cách đây 42 năm ngày 17/8/1972 chúng tôi những người lính trẻ 18_20 tuổi lên đường đi B ( miền Nam )chiến đấu.Với bao kỉ niệm vui buồn trên đường hành quân ,hôm nay tôi xin kể lại một kỉ niệm khó quên để các bạn cùng nghe.

HÔN ĐƯỢC RỒI !
Hôn được rồi. tao hôn được nó rồi .
Với vẻ mặt rạng rỡ Nhuận vui mừng báo tin cho tôi và Vũ Liệu biết. Tôi sốt ruột lắm muốn biết tường tận nhưng có lẽ phải chờ đến khi đi ngủ hai thằng mắc võng sát nhau thì mới to nhỏ được.
Bọn tôi học cùng một Trường Đại học , cùng nhập ngũ một ngày , cùng huấn luyện tại Phú Bình Bắc Thái và cùng lên đường đi B chiến đấu cùng một đợt. Đó là những sinh viên của trường ĐH CƠ ĐIỆN (Phân hiệu ĐHBK ) hồi đầu thập niên 70 của thế kỷ trước. Hồi đó cuộc chiến tranh xâm lược của Mỹ ngày càng ác liệt, chúng đưa quân vào miền Nam, tăng cường ném bom miền Bắc. Khóa chúng tôi vào trường năm 1970. Hầu như chẳng ai học hành gì, chỉ chăm chăm chờ đến lượt mình nhập ngũ. Lớp học cứ vơi dần qua từng đợt tuyển quân. Đến lần khám tuyển thứ 3 tức kì học thứ 3 thì tôi trúng tuyển. Lần đó là tháng 5/72 lần tổng động viên dốc toàn lực cho chiến trường và đó cũng là lần ra quân đông nhất của trường, gần nửa tiểu đoàn. Huấn luyện 2 tháng chúng tôi được lệnh lên đường vào Nam chiến đấu. Qua Hà Nội rồi tiến về phía nam, ngày nghỉ đêm đi, vài ngày được nghỉ một ngày để tắm giặt và lấy lại sức. Thế nhưng cũng có trạm chúng tôi được nghỉ vài ngày liền. Đó là trạm Nông Cống Thanh Hóa và nơi đây để lại cho chúng tôi ba thằng Nam, Nhuận và Liệu những kỷ niệm khó quên. Nói về Nhuận nó học ở Liên Xô về, vào K7 ( khóa 7 ). Nhuận được phát bộ quần áo quân trang quá rộng. Hắn mặc kệ, mặc quần trễ rốn, đũng quần dài đến tận đầu gối, ống quần lê thê quét trên mặt đất trông như một bức tranh biếm họa, có lẽ vì thế mà mọi người cứ gọi nó là Nhuội. Người thứ 2 trong bộ 3 chúng tôi là Vũ Liệu .Vũ Liệu ăn mặc chỉnh chu, đi đứng đàng hoàng và ăn nói điềm đạm. Tay này hợp với phong cách nhà giáo hơn, không hiểu sao lại thi vào cái trường kỹ thuật khô khan này, nơi chó ăn đá gà ăn sỏi. Còn tôi thì phát quân trang như thế nào thì dùng như thế, cũng không đòi hỏi gì. Mẫu người thực hiện mệnh lệnh một cách nghiêm túc, đúng là mẫu người cho xây dựng CNXH sau này .
Ở trạm nghỉ Nông Cống cứ tối đến là 3 thằng lại vào xóm đi tán gái. Chuyện trò mãi đến khuya mới chia tay. Khoảng 3 ngày đầu còn nói chuyện tập trung rồi về sau tự nhiên tách ra thành 3 cặp, mỗi cặp cách nhau không quá xa và cũng không quá gần, đủ để không nhìn thấy nhau, thuận cho việc nói chuyện riêng. Hôm sau chúng tôi lại hỏi nhau ” Thế nào đã làm gì chưa “. Tất cả cùng lắc đầu ngán ngẩm. Ừ cứ thế nào ấy, run lắm. Đến hôm thứ 5 Nhuận khoe : ” Hôn được rồi hay lắm, nàng tình cảm lắm, còn khóc nữa, lại bảo yêu mình “.
Tôi và Liệu nghe thế cũng sốt ruột lắm. Hai thằng bảo nhau: không bì được với thằng này _ nó học ở Liên Xô về kinh nghiệm đầy mình cưa đâu mà chẳng đổ đấy. Chúng tôi tự động viên nhau sẽ quyết tâm hơn, còn Nhuận thì tối nay không biết sẽ tiến đến đâu .
Tối đến khi cả xóm đã im lìm trong giấc ngủ. bóng tối bao trùm lên toàn bộ nơi chúng tôi đóng quân. Cả 3 thằng lại lặng lẽ ra điểm hẹn. Hồi hộp không ai nói với ai một câu gì cả. Ba thằng ba ý nghĩ khác nhau nhưng đều quyết tâm sẽ làm một cái gì đó hơn tối hôm trước. Đến nơi 3 cặp lại tách ra và vẫn giữ một khoảng cách vừa đủ không quá gần và cũng không quá xa. Đó là 3 bờ ruộng, phía sau là những bụi cây lúp xúp mà thường ngày có mời tôi cũng chẳng bao giờ ra đấy. Tôi thực hiện như lời Nhuận hướng dẫn buổi chiều. Nhuận bảo : “Mày cứ nói với nó là anh đi vào Nam chiến đấu không biết đến bao giờ ra, cũng có thể hy sinh . Đến đây gặp em tự nhiên anh thấy quý em lắm có khi anh yêu em rồi em ạ “
Nhuận chỉ dẫn : khi nói đến đây tay mình phải cầm tay nó, còn tay kia quàng vai hoặc ôm ngang hông, tiện thế nào thì mày làm thế ấy, phải dạn lên bố ạ !
Tôi ngắt lời : Những câu này chắc nó nghe quen rồi, hết đoàn này đi đoàn khác lại đến làm gì thiếu những thằng như bọn mình. Nhuận đúng là một tay có kinh nghiệm. Nhuận bảo : “Đúng là nó nghe nhiều, hết lần này đến lần khác, nhưng nó vẫn chờ nghe tiếp và nó làm như mới được nghe lần đầu. Còn bố thì bố cũng phải làm như lần đầu bố cầm tay con gái và cũng là lần đầu bố nói được những câu ấy “.
Tiên sư nó, lần này thằng Nhuận nhầm mà lại thành đúng. Vì tôi và chắc cả Vũ Liệu nữa cả hai thằng chưa lần nào cầm tay con gái thật và cũng chưa bao giờ đứng riêng với ai để nói những lời như Nhuận nói .
Ở vùng này cũng như các vùng khác chúng tôi đi qua đàn ông rất ít, nhất là thanh niên, họ cũng như bọn tôi đều lên đường nhập ngũ vào Nam chiến đấu. Làng quê chỉ còn lại người già, phụ nữ và trẻ em. Vì vậy họ rất quý chúng tôi những người lính hành quân qua và nghỉ lại ít ngày.
Lúc này phía 2 bờ ruộng bên cạnh tôi vẫn nghe thấy tiếng thì thầm to nhỏ, có lúc có tiếng cười khúc khích, càng lúc càng nhỏ dần và về sau thì im lặng không nghe thấy gì nữa. Tôi ngước nhìn sang nhưng tối quá nên cũng chẳng thấy gì. Thôi mình không cần biết tập trung vào chuyện của mình. Cố gắng lắm tôi mới nói được câu của Nhuận dặn, không sót một từ tuy có ngắc ngứ, có vẻ không ăn nhập với trạng thái con người lúc đó. Cũng có thể em nhận ra được điều này, em không nói gì. Tôi lấy quyết tâm để nắm tay em. Nào một, hai, ba, khi đếm đến ba tôi quay sang đưa tay ra nắm vào tay em. Chợt có tiếng động mạnh, loạt soạt ở bụi cây, tôi vội rụt tay lại. Em thẳng thốt hỏi ; “Anh ơi cái gì đấy, em sợ quá ” . Lẽ ra như mọi người nhân tiện thế ôm chặt em luôn Nghĩ thế nhưng tôi lại nói : để đấy anh xem là cái gì. Tôi đứng dậy tiến ra chỗ có tiếng động lấy cái que đập đập vào bụi cây nhưng không thấy gì. Tôi quay lại và ngồi xuống cạnh em. Cơ hội đã qua đi, bây giờ lại bắt đầu từ đầu, nhưng chẳng nhẽ lại nói những câu vừa nói thế thì buồn cười quá và có khi em lạicho mình là thằng điên. Đang loay hoay nghĩ ngợi thì thấy em ngả đầu vào vai mình. Tôi mừng quá ngồi im phăng phắc nghe rõ tiếng trống ngực.
_ Các anh đi không biết bao giờ thì quay về nhỉ.
_ Ừ chắc ngày chiến thắng em à.
_ Thế khi đấy có nhớ Nông Cống này không ?
_ Có chứ. Không nhớ sao được. Anh quên em sao được.
Tôi cố ngoái lại và vòng tay qua lưng em. Mặt tôi chạm vào đầu em, tóc em xõa vào mặt tôi thơm mùi bồ kết, chắc buổi chiều em gội đầu. Tôi cứ để nguyên cái mặt mình như vậy để hưởng mùi thơm của tóc em một lúc , còn trong đầu tính tiếp làm sao để hôn được em bây giờ. Chẳng có cách gì cả. Cái tay vòng ra sau lưng em lúc nãy tự nhiên nặng như chì không làm sao nhúc nhích nổi .
_ Này anh, anh đi thế này mà không có gì kỷ niệm em à. Tiếng em nhỏ nhẹ bên tai .
Đầu tôi nóng ran, người lấm tấm mồ hôi. Không hiểu kỷ niệm gì, em nói theo nghĩa nào, muốn biết chắc để trả lời
Nếu kỷ niệm bình thường thì ở ba lô của tôi có lương khô, mấy hộp thịt và ruốc thịt , những thứ mà đơn vị trang bị cho hành quân .Tối mai mình sẽ mang cho em mấy hộp thịt, đúng rồi ! Tôi vội trả lời : tối mai anh sẽ có quà cho em . Chợt em ngả đầu mạnh hơn vào tôi. Em nói : _ Không, em muốn ngay bây giờ cơ, tối mai thì muộn mất . Làm sao bây giờ chẳng lẽ chạy về lấy, tôi bần thần nghĩ
.Kìa anh nói gì đi chứ
_ Ừ hay bây giờ anh về lấy
Em chẳng nói gì cả và lần này dựa hẳn cả người vào tôi rung rung . Thôi bỏ mẹ rồi, em khóc . Đúng là em khóc thật. Tôi ngạc nhiên vô cùng mình đã làm gì đâu mà em khóc . Em lại nói trong tiếng nấc : _ Anh nào cũng như anh nào , chẳng ai hiểu gì cả . Tự nhiên tôi xúc động. Trong người trào dâng một thứ tình cảm lạ mà tôi chưa thấy bao giờ. Tôi quàng tay qua ôm em thật chặt như muốn nén tiếng khóc của em lại. Cứ như thế một lúc tôi không muốn rời em ra nữa , còn em cũng để yên như vậy . Cả hai yên lặng, thời gian trôi đi không biết bao lâu nữa. Đầu tôi như đặc lại chẳng nghĩ được điều gì và chân tay cũng không nhúc nhích nổi . Lần đầu tiênđược ôm một người con gái …. chỉ nghĩ được có vậy.
Chợt tiếng kẻng báo động vang lên, phá tan màn đêm yên lặng. Tôi vụt đứng dậy :
_ Anh phải về đây , mai gặp nhé. Em cũng đứng dậy và nói giọng run run :
_ Chắc không gặp được đâu .
_ Sao vậy . Tôi hoảng hốt
_ Các anh đi rồi làm sao gặp được .
_Sao em biết .
_ Đoàn nào cũng chỉ 4 ,5 hôm là đi Đoàn anh nghỉ đến một tuần rồi . Nghỉ mãi được à . Không đi thì lấy ai đánh Mỹ cho
_ À thế à .
Tự nhiên tôi bạo hẳn lên :nào tạm biệt em. Tôi ôm và hôn vào môi em. Em cũng hôn đáp trả .
Tôi chạy về đơn vị . Vừa chạy vừa nghĩ thế là mình cũng bằng thằng Nhuận rồi . Còn Vũ Liệu không biết thế nào mai phải hỏi nó vậy
Cô em nói đúng Về đến nơi Tiểu đoàn phát lệnh hành quân . Đoàn xe nối đuôi nhau đi trong đêm tối chở chúng tôi về phía nam nơi chiến trường đang rộn tiếng súng5Bạn, Hồ Nam, Phu Tieu và 2 người khác4 bình luận58 người đã xemThíchBình luậnChia sẻ

Bình luận
Bài này đã được đăng trong k10. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Gửi lời bình

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s