Amos Tuck – 25 năm ân tình – P2

Hùng Đầu Bạc/ 13 giờ

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, đám đông và trong nhà

Amos Tuck – 25 năm ân tình – P2

Giữa những năm 90 thiên niên kỷ trước, khi làm việc ở Viện nghiên cứu RBNGK, nhất là sau khi tham gia hoạt động ở Hiệp hội Bia Rượu NGK Việt Nam, giao tiếp với các vị đại diện thương mại của châu Âu, mình thấy cần phải học hỏi các kiến thức quản trị doanh nghiệp, quản trị thương hiệu của họ.
Tìm hiểu về các khoá đào tạo của Việt Nam, mình thấy vẫn nặng về nhồi lý thuyết, vẫn nặng về phương pháp thầy đọc bài, trò cắm đầu cắm cổ ghi, học thuộc và thi trả bài, vẫn giống kiểu học phổ thông, lên học đại học vậy, đúng nghĩa cao học là học ở mức cao hơn đại học …, nghĩ lại cắp sách vở, bỏ thời gian theo học kiểu ấy cũng chẳng hứng thú lắm.
(Xin khẳng định mình không dám chê trách và phê phán phương pháp này, mình chỉ nói là không có hứng thú mà thôi).
Sau đó tìm hiểu ở khoa HSB (Hanoi School of Business & Managemen) thuộc Đại học quốc gia Hà Nội, mình được giới thiệu về một chương đào tạo mới, thí điểm đầu tiên ở Việt Nam.
Ở đây vẫn học lý thuyết nâng cao về quản trị kinh doanh, quản trị doanh nghiệp, nhưng lại chú trọng về xử lý tình huống xảy ra thực tế hàng ngày.
Ví dụ:
Một vài học viên bất kỳ (phần lớn là các giám đốc, phó giám đốc doanh nghiệp) đưa ra tình huống xảy ra ở công ty mình (liên quan đến các chủ đề đang học), hoặc do giảng viên người nước ngoài đưa ra các tình huống đã xảy ra ở doanh nghiệp nước họ.
Các học viên khác nghiên cứu tình huống xảy ra, và đưa ra các giải pháp xử lý tình huống này.
Sau đó các học viên trình bầy giải pháp xử lý của mình, các học viên khác phản biện, tìm ra các sự cố sẽ xảy ra tiếp theo để các học viên khác cùng xử lý tiếp.
Các học viên cứ thế mà tranh luận, mà đưa ra các tình huống phát sinh và cùng nhau tự tìm cách xử lý tình huống, có những trường hợp chia làm hai ba phe cãi nhau chí tử, chẳng ai chịu ai.
Có khi một tình huống kéo dài hai ba buổi học để tranh luận…,cuối cùng nhờ giảng viên giải đáp, mong chờ kết quả giảng viên phán xử phương án nào tốt nhất, tốt nhì, tốt ba.
Nhưng kết quả công bố là : tất cả các PA đều đúng, chẳng có PA nào là chuẩn, là mẫu cả. Vì ở mỗi công ty có một thực tế khác nhau, có chuẩn mực văn hoá riêng…, thậm chí mục đích yêu cầu cuối cùng về xử lý tình huống ấy cũng khác nhau. Nên ta không thể rập khuôn máy móc cách làm của công ty A vào cho công ty B được, mà nó phải có sự thay đổi cho phù hợp với công ty mình .
Nghe qua thì thấy đơn giản, lý thuyết xuông, nhưng khi tham gia thực sự sẽ thấy sự hấp dẫn của nó và giá trị của nó mang lại.
Và cuối cùng, mình đã quyết định chọn con đường đi này, một con đường mới nhưng thực sự bổ ích, đã giúp cho mình được trang bị những kiến thức lý thuyết (mà bọn mình gọi đùa là lý thuyết hàn lâm) và kiến thức thực tế (mà bọn mình gọi đùa là cách vượt những tảng đá cản đường).
Nay đã nghỉ hưu, nhìn lại chặng đường đã qua, những kiến thức đã học ở đây và những kết quả áp dụng vào thực tế công việc, tự đánh giá: đạt điểm TỐT.
(Có thể với đánh giá của người khác về mình là chưa tốt, là khá, là trung bình, là chưa đạt yêu cầu …, nhưng mình thoả mãn với chính mình).
Ghi chú luôn là Khi mình đi học chương trình này, mình đã là giám đốc công ty (cho đến tận khi nghỉ hưu), do đó cái bằng Thạc sỹ Quản trị kinh doanh quốc tế này, không giúp cho mình leo lên vị trí cao hơn, hoặc được hưởng lương bổng nhiều hơn, nhưng nó đã cho mình rất nhiều kiến thức trong quản trị công ty và giúp mình góp phần khôi phục lại và phát triển mạnh thương hiệu Bia hơi Hà Nội.

Không có mô tả ảnh.

  • Hoàng Thị Mai Dung Bác giỏi thế bác…Chúc mừng bác. Chính bác lấn sân sang bên lĩnh vực bọn iem rùi.. Nên iêm phải nhảy dù sang lĩnh vực khác…Đúng là nghề chọn người.. Bọn iêm gốc là kỹ thuật về ăn, uống… được đào tạo rất kỹ về kinh doanh dịch vụ nhà hàng, khách sạn, công nghệ sinh học sản xuất rượu bia…nhưng chẳng ai, có những người sang làm chính trị, người giảng dạy, người cũng quản lý nhà hàng ks nhưng chẳng ai thành công như bác…Hôm vào trơờng iêm có phàn nàn với khoa như thế… Các bạn ý nói: Có Hà Văn Thắm, nguyên chủ tịch ngân hàng Đại Dương keke…. Anh C có cậu em họ, chủ một công ty xuất khẩu may mặc cũng rất thành công, xuất thân từ ĐH Ngoại Thương. Bạn này nói: Những người thành công bên kinh doanh lại là những người xuất thân gốc là học kỹ thuật. Bạn ấy cứ lăn tăn, lẽ ra đầu tiên bạn ấy phải học kỹ thuật…rồi học kinh tế sau…. Nhưng cũng tùy từng người, nếu những người học kỹ thuật, có IQ cao rồi, nếu thêm EQ nữa thì rất tuyệt vời, khả năng thành công chắc chắn rất cao… Bác nhà iêm chỉ số IQ rất cao.. Nhưng iêm cảm thấy chẳng có tý chỉ số EQ nào..
    Trong hình ảnh có thể có: 5 người, bao gồm Nguyễn Việt Dũng, Nguyễn Thế Việt và Hùng Đầu Bạc, mọi người đang cười, mọi người đang đứng và văn bản
    Không có mô tả ảnh.
    Trong hình ảnh có thể có: 9 người, bao gồm Hùng Đầu Bạc và Loan Trinh Cong
    Không có mô tả ảnh.
    Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người
    Trong hình ảnh có thể có: 1 người
    • Hùng Đầu Bạc Cảm thấy “mua” cái bằng này, xứng với “đồng tiền bát gạo” bỏ ra …, ke ke ke .
    • Hoàng Thị Mai Dung Giỏi thế thảo nào đầu bạc sớm như người 100 tuổi, mặt thì trẻ như U 30 thui, hehe
    • Hoàng Thị Mai Dung Học về quản trị kinh doanh rất hấp dẫn, và rất bổ ích cho những người làm quản lý. Chúc mừng bác… Trong mọi ngành nghề, người có năng khiếu học sẽ thấy hứng thú và tiếp thu rất dễ dàng… Những người này sẽ không hình dung được và luôn thắc mắc: Đơn giản thế sao những người khác không hiểu nhỉ? Nhất là những người làm quản lý rồi, đi học những bằng này không cần về nhà ôn bài vẫn hiểu vấn đề thấu đáo… Khi học chỉ là tổng kết lại cho mình những tình huống xảy ra và cũng làm mình tự tin hơn… Nhiều khi lý thuyết chưa đúng… Thí dụ: Lý thuyết thường phản đối chuyện dọa nạt nhân viên… Thực tế: Mình mà không dọa nạt như cắt lương, thưởng, đuổi việc, thì có ối mà nó tuân lệnh. Còn không dọa dẫm gì, không thích cứ ngấm ngầm sa thải thì lấy đâu người mà làm? Chuyện này càng khó trong quản lý nhà nước XHCN…. Nhưng dọa thế nào? Họ vừa sợ, vừa phục, vừa không thể ghét mình còn là kỹ năng mỗi người… lý thuyết không có. Ở nước ngoài yêu cầu nộp đơn học MBA phải có kinh nghiệm 2 năm. Dung thì thấy 2 năm chưa đủ, mới ra trường, đến những từ trong chuyên môn, các thuật ngữ chưa hiểu… Cầm sách mà nhai trước quên sau… Bây giờ cứ tiền là đăng ký học thạc sỹ phổ cập hơn học bình dân học vụ, tiền vào bằng ra, luận văn coppy, paste, hỏi 1 câu các thạc sỹ chẳng hiểu gì, nhà nhà khoe con có bằng tthạc sỹ. Bạn của Dung dạy ở ĐH dân lập, nằm trên giường bệnh, một mình chấm 50 luận văn Ths để có 50 tr. NHiều trường mỗi năm đào tạo vài nghìn Ths. .. Riêng Trường Y quên khẩn trương… Mỗi chuyên ngành đào tạo 3 người một năm. Học tập trung, bỏ hẳn việc, ăn lương 100% để đi học cả ngày trong tuần, không cho học tối hoặc thứ 7, cn như trường khác. Mấy chục thầy quay cho.. Tiền đâu mà chạy từng đó thầy nếu không học? ….Những điều bác chia sẻ rất hay và gợi nhớ nhiều điều.
      • Hùng Đầu Bạc Hoàng Thị Mai Dung chuẩn, thầy giảng về lý thuyết cơ bản và cho xử lý các tình huống thực tế của các bạn học, nhưng cơ bản là ta tiếp thu được cái gì và ta vận dụng vào thực tế của ta ra làm sao. Cùng học như nhau, nhưng về thực tế trong công việc của mình, không phải ai cũng vận dụng đúng và tốt các kiến thức đã học.
        Còn loại bỏ tiền, mua bằng về làm bậc thang leo lên địa vị mới là chuyện khác, không cần nói đến ở đây.
    • Phu Tieu Giỏi & rất giỏi là đàng khác : Cả lớp có già nửa xuất thân buôn chợ giời , duy nhất sáng giá là Hùng bò . Lớp học phí 100 Mỹ kim cho 1 buổi học , học giáo trình tiếng Anh do thày Tây dạy , các trò chữ Tây đang còn đánh vần toát bồ hôi … Thày nói , Thày nghe , trò giả nhời , trò bên cạnh đếch biết bạn nói gì . Cuối khóa cả hội sang tận Mỹ nhận bằng tốt nghiệp đạt loại ưu tú 100% . Thật là hoành tráng .
      Thật vui với các ô Ths IMB , nhưng nhờ cái bằng này mà khối vị thăng tiến vù vù , ho ra bạc , khạc ra lửa . He he ! VN ta mà .
      • Hoàng Thị Mai Dung Sao bác Phu Tiêu bít kỹ thế? Dui dậy? Bác cũng tham gia lớp này à? Nhưng tham gia rất hữu ích, vì đây là nơi kết nối yêu thương… bác Bò của chúng ta sáng giá, thông minh
        Sáng tạo, tìm ngay được thị trường chợ giời nó dùng bia HN cho… nên công ty này phát triển ầm ầm… Tây nó sọng gì kệ mẹ nó, bố mày cứ bán được nhiều bia là ok hơn vạn cái lý thuyết của chúng mày rùi, nếu sản xuất không kịp thì pha bia cỏ, có chết ai đâu, miễn là doanh thu vượt trội, có đàn em chợ giời nó phát triển thị trường cho… . lý thuyết MBA còn phải học cách tạo thị trường của bác Bò đó bác Phu Tiêu nhé… Lại chuyến sang Mỹ lấy bằng đương nhiên phải cấp visa cho bố mẹ mày sang rùi.. keke..
      • Hùng Đầu Bạc Phu Tieu ke ke ke …, chả biết được ai sáng giá hơn ai, nhưng xin khẳng định, thằng Hùng bò cũng vẫn chỉ là thằng èng èng trong mọi chỗ, mọi nơi mà thôi.
        Thứ hai chả biết ông bạn biết những ai trong lớp IeMBA#1 này, nhưng mình biết chắc chắn người mà ông bạn nói “xuất thân buôn chợ giời” ấy là ai, và theo anh ta tâm sự thì thời điểm xuất thân khởi nghiệp ấy, anh ta còn không đủ vốn và trình để buôn chợ giời cơ. Nhưng ở thời điểm anh ta học cao học với mình, anh ta đang là Chủ tịch HĐQT kiêm TGĐ một tập đoàn tư nhân khá lớn, mà theo mình biết chắc chắn, ngay khi đó trong tập đoàn của anh ta, có không ít anh là kỹ sư cơ điện tốt nghiệp hệ chính quy trường ĐH Cơ Điện đã và đang làm thuê cho anh ta, cho đến nay tập đoàn này vẫn đang phát triển tốt, vươn ra thêm nhiều lĩnh vực mới, và anh ta cũng được báo chí vinh danh là một Doanh nhân thành công.
        Đấy là một trong nhiều người của lớp IeMBA#1 thành công từ trước và cả sau khoá học…
        Còn chuyện kinh phí 100 đô mẽo cho một buổi học thì như mình tự đánh giá về bản thân là “đáng đồng tiền bát gạo” bỏ ra.
        Thời buổi này, nhiều SV bỏ tiền tỷ ra để học lấy bằng cử nhân, sau đó ra trường xin làm nhân viên tiếp thị cho các hãng kinh doanh lớn …, cũng là chuyện thường mà.
      • Hùng Đầu Bạc Hoàng Thị Mai Dung chuẩn luôn, bạn đã học cao học thì biết, các giảng viên cao học nói với lớp mình là: các anh mới là thầy của chúng tôi, các anh tạo ra các tình huống thực tế, chúng tôi đi thu nhặt về, đúc kết thành lý thuyết, phức tạp hoá câu chữ lên, rồi giảng giải lại cho các anh nghe.
        Thực tiễn hàng ngày của các anh đang giải quyết, chính là nguồn tư liệu sống cho chúng tôi đúc kết để giảng lại cho khoá sau.
      • Hoàng Thị Mai Dung Không bết có liên quan đến thông gia nhà iêm không nhỉ? Cũng xuất thân buôn chợ giời…. giờ có rất nhiều công ty mà lấy người nhà làm GD quản lý không đủ người…
      • Hoàng Thị Mai Dung Nhưng nghe chuyện các bác rất hay, rất vui , rất bổ ích, hehe
      • Hùng Đầu Bạc Hoàng Thị Mai Dung thì mình vẫn nói: mọi bài viết, mọi comt trong này chủ yếu để Vui là chính – VLC mà.
        Hưu rồi, tranh giành hơn thua gì đâu, nói để cho vui thôi, suy diễn sâu rộng ra làm gì. Buông bỏ mà.
      • Hoàng Thị Mai Dung Hùa theo bác Phu Tiêu, Trêu bác tý cho vui thôi… thực ra Dung rất thích học lớp này lắm. Không cứ kinh doanh, mà làm quản lý là nên học. Sếp Dung cũng bắt các trưởng khoa học đấy. Ông này xin được học bổng cho mọi người học..tuy các TK đều Ths, Ts y khoa cả. ai đủ 550 TOEFL thì sang Mỹ, không đủ thì học trong nước, mọi trưởng khoa ở viện Nhi đều thừa điểm tiếng Anh, nhưng nhiều người đang kiếm tiền nên không muốn ra nước ngoài nên học trong nước… vì Sếp cũng không có thời gian nên cũng học trong nước, tuy ông ý là GS TS y khoa.. D thì thi được 580 điểm, nên Brexit chồng 1 năm khăn gói sang New York.. keke..
        Không có mô tả ảnh.
      • Hùng Đầu Bạc Hoàng Thị Mai Dung đúng là học đúng cái mình cần, thì mình sẽ thấy thích và về sẽ áp dụng có hiệu quả. Còn anh nào học để kiếm tấm bằng làm bậc thanh danh vọng thì chả có hứng thú gì khi học và có bằng rồi cũng chẳng làm được cho công việc tốt hơn.
      • Hoàng Thị Mai Dung Bác nói đúng. Giờ mà được học bổng học lại D vẫn sẵn sàng. Kể cả chẳng để làm gì. mỗi người đều có suy nghĩ khác nhau. có những người người ta không thích học nên khó đồng cảm, xã hội còn nhiều người thích bằng để thăng tiến, nhiều nhà cho con học cho oách… nên nó làm mất giá trị của cái bằng cấp thực sự..Và người ta còn coi thường người có bằng cấp, vì họ tưởng ai học cũng tiêu cực vậy. . Còn D thì thấy học làm cho mình giao tiếp, xử lý công việc hàng ngày nó tự tin và dễ dàng vô cùng. Có tác dụng cho cả việc xử lý mọi mối quan hệ hàng ngày cho chính bản thân mình, mọi việc giải quyết khéo léo hơn, nên thích.. Ông xã D thì ai cũng biết là người học giỏi, những năm đầu ĐH, ông ấy học nhàn tênh cũng toàn điểm tối đa.. sau ông ấy cố học kém đi để chạy khỏi trường, vẫn bị giữ lại mất 8 năm..học ngoại ngữ cũng nhanh. Nhưng D không hiểu ông này tại sao không thích học nhiều, thế mới lạ. Chỉ đọc những thứ cần thiết cho công việc, làm việc vừa sức là được.. Mình thì hồi ĐH học lớt phớt, học gì cũng lâu thuộc nhưng lại thích học.. keke
      • Hùng Đầu Bạc Hoàng Thị Mai Dung số giời đã định …, nghề chọn người chứ người không được chọn nghề …
      • Phu Tieu Hoàng Thị Mai Dung Tôi làm sao mà dám bén gót cho hội “đai gia ” này , nhưng âm mưu & thủ đoạn của họ thì tôi rất dành , có điều ông bạn HB chém ghê quá ngứa mắt thì chọc nó vài câu cho bõ ghét thôi .
      • Hoàng Thị Mai Dung Phu Tieu Công việc của bác Bò quả thực không đơn gIản, phải đầu óc sỏi sạn lắm bác nhỉ… Bác cứ chọc thoải mái đi, sức chịu đựng của bác Bò rất tốt. Có khi hôm nào mình lại được bữa nhậu là khác. hehe
      • Hoàng Thị Mai Dung Hùng Đầu Bạc Bác nói rất đúng, thầy bác càng đúng… Nên em nói: Phải đi làm lâu lâu rồi học MBA mới thỏa đáng.. Thực tế bắt ta phải suy nghĩ xử lý tình huống cụ thể thế nào… Khi đó vào lớp, mình sẽ thấy hào hứng vì những gì trong lý thuyết mình đã được trải nghiệm, tiếp thu và học được những tình huống mới cũng như kinh nghiệm xử lý từ đồng môn. . Những người đã dám bỏ 100 USD cho một buổi học là tụ điểm của những người có đam mê làm giàu. Lớp học cũng là môi trường mình được truyền cảm hứng rất tốt .. Phải có đam mê, cảm hứng thì kinh doanh mới thành công. Chợ giời là nơi của những con người trước hêt là dũng cảm. Dám nghĩ, dám làm. “Có gan làm giàu” mà. Kiếm tiền, không chỉ để ăn tiêu là ok. Kiếm tiền là khảng định mình với cuộc sống… Khi chưa đầy 30 tuổi, D dám từ chối vị trí trưởng Khoa, ra ngồi bán nước cổng viện. Khi lương 2 cán bộ đại học + làm thêm chưa được nửa chỉ vàng… Bán nước chè 1 ngày kiếm 1 chỉ vàng, sao không chọn? Phơi mặt bán nước chè Được 3 tháng, đổi đời cho gia đình luôn. Lúc đó GĐ bệnh viện gọi lên gọi xuống, bắt vào xây dựng Khoa.. D đã định bỏ việc, tìm đường kinh doanh quán ăn ngoài và làm BĐS. Rồi bác C phải vào phía Nam làm các dự án đầu tư NN. 2 thằng con ẩm uơng mải chơi hơn học. D phải lùi để củng cố cho chồng con, nên kinh tế không bằng người khác. keke… Lâu lắm mới nói chuyện được với người có quan điểm giống mình nên dài dòng, bác thông cảm nhé.
      • Hùng Đầu Bạc Phu Tieu ô hô, bây giờ về hưu roài, ăn rồi mỗi việc lên Fb chém gió.
        Lên chém mà không thành gió, mà không có mọi người góp thêm chút gió thì sao thành bão.
        Vậy cứ chém đê, chém thoải mái đê, chém cho vui là chính ấy mà …, chém cho bõ ghét cũng là để vui là chính, cãi chầy cãi cối cũng để vui là chính, đừng coi là cuộc chiến thắng thua là vui rồi…, cứ chém tiếp đê.
        Càng chém nhiều càng vui. Xin cảm ơn tất cả những lời còm thiện chí theo quan điểm VLC.
      • Hùng Đầu Bạc Hoàng Thị Mai Dung đã bảo rằng các bài viết và comt trong này đều theo tiêu chí VLC vui là chính mà, cứ chọc thoải mái đê, đừng nâng lên thành quan điểm cho nặng nề, xác định viết bài hay comt để VLC là được mọi người hưởng ứng hết ấy mà .
      • Hoàng Thị Mai Dung Hùng Đầu Bạc Hổng giỏi đâu bác, cũng là thích vậy, nhưng đâu có được, nghề nó chọn người rùi… Xuất phát điểm học kinh doanh, vẫn mê kinh doanh, nhưng bị đẩy vào ngành y, 5 lần 7 lướt muốn thoát ngành y không xong… Bác thì học kỹ thuật, lại ra kinh doanh, keke
      • Phu Tieu Hoàng Thị Mai Dung Thực ra HB không giỏi tẹo nào , cứ khen cho nó nổ mũi ra thôi ( Doanh nghiệp nhà nước ai làm mà chẳng giỏi ) mà giỏi là cô vợ đứng đằng sau lưng nó kia , còn phải thừa nhận là mấy anh ” Chợ giời ” kia kìa mới giỏi & siêu về kiếm siền . Chỉ có điều tôi không bao giờ ” ngưỡng mộ ” mấy tay ấy như HB .
      • Hùng Đầu Bạc Hoàng Thị Mai Dung Gọi là gặp thời thế thế thời phải thế mà
      • Hùng Đầu Bạc Phu Tieu Chả biết, cứ được khen giỏi là sướng rồi, mà mình sướng với những điều mình được làm và làm được là đủ…, thằng nào kiếm được nhiều xiền mà không bị vào lò thì cũng coi nó là giỏi đi.
      • Hoàng Thị Mai Dung Hùng Đầu Bạc Quá đúng. “Có gan làm giàu”, câu nói này đúng với mọi thời đại… Nghìn thằng mới có một thằng vào lò thôi.. Kể cả lò đang cháy nó vẫn tham nhũng đó… Điển hình người không có gan là bác nhà em. Cũng được mời làm sân sau cho đầy thế lực, Bên mình có, nước ngoài có. Bác này sợ chạy tuột dép, từ chối không đắn đo, không dám đối mặt với một phức tạp nào… Hơn 20 năm mới dám kể cho vợ… Nếu là Iêm thì iêm dám đó. nhưng chẳng ai nó mời. Một khi người ta đã dám cưỡi hổ thì hổng có sợ.. Còn cưỡi rùi thì tất nhiên là chấp nhận cả việc nhỡ đâu nó ăn thịt.. Và người nào không bị ăn thịt là giỏi, còn bị ăn thịt là anh hùng liệt sỹ. KKK
      • Hoàng Thị Mai Dung Phu Tieu Chẳng mấy khi được tranh cãi tý rôm rả thế này cho vui. Hôm nào mời bác Phu Tieu đến nhà iêm uống bia đê.. Cách lập luận rất đúng gu ông xã nhà iêm… Còn iêm thì về đội bác Bò.. KKK
      • Hùng Đầu Bạc Hoàng Thị Mai Dung Lý luận hay lắm…, lò ơi, bị tuột mất một thanh củi to này…
      • Hoàng Thị Mai Dung Hùng Đầu Bạc Nhưng chưa có cơ hội được làm củi pác ơi.. Có đồng môn bác nhiều cơ hội thì lại nhát gan hổng dám làm gì, keke
      • Hùng Đầu Bạc Hoàng Thị Mai DungPhu Tieu bạn tôi cũng là chủ nhà biệt thự cỡ trăm tỷ phố làm ăn ở Hà Nội nhá…, cũng có khi đang là “củi tươi”…
      • Hoàng Thị Mai Dung Hùng Đầu Bạc Pac Phu Tieu ý hử pác Hùng? Ngưỡng mộ rùi.. Chúc mừng thôi. Người nào dám đốt củi tươi nào? Có mà ăn khói ngay, keke…
    • Huyền Đoàn Ơ em nghĩ anh học thạc sĩ thời làm Giám đốc của Balpac chứ nhỉ ?
      • Hùng Đầu Bạc Huyền Đoàn thì đúng như vậy mà, anh vẫn nói là khi đi học lớp này, anh đã là giám đốc doanh nghiệp, và cho đến khi về hưu vẫn là giám đốc doanh nghiệp mà…, có nhờ cái bằng này để leo lên cao đâu.
      • Huyền Đoàn Hùng Đầu Bạc Dạ, vì em nhìn mốc thời gian lên hỏi vậy.
      • Hùng Đầu Bạc Huyền Đoàn ừ, trường này đã có 25 năm đưa phương pháp Amos Tuck vào, còn lớp IeMBA#1 của anh mới có 14 tuổi, nhưng là lớp khoá 1 của hệ đào tạo Thạc sỹ quản trị kinh doanh quốc tế.
    • Phu Tieu Ăn cây nào rào cây ấy hay ” Chỗ ni mát lắm bay ơi ! ” là chuyện đời thường .
      Thời buổi này chỉ vinh danh và ngưỡng mộ bọn nhiều tiền thôi . Đáng tiếc , đáng tiếc !
      Nó phải vào lò thì mớ có kẻ sáng mắt .
      • Hùng Đầu Bạc Đời vẫn là thế, khi nó chưa bị biến thành củi, thì nó là vẫn có quyền ngẩng cao đầu.
    • Viết Tô Nguyễn Em học bằng 2 Kinh tế cũng từ sự tự ái vì Chủ đầu tư nói : Các ông dân kỹ thuật biết gì về quản lý Kinh tế !
Bài này đã được đăng trong k10. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

1 Response to Amos Tuck – 25 năm ân tình – P2

  1. hungdaubac nói:

    Hùng Đầu Bạc Hoàng Thị Mai Dung chuẩn luôn, bạn đã học cao học thì biết, các giảng viên cao học nói với lớp mình là: các anh mới là thầy của chúng tôi, các anh tạo ra các tình huống thực tế, chúng tôi đi thu nhặt về, đúc kết thành lý thuyết, phức tạp hoá câu chữ lên, rồi giảng giải lại cho các anh nghe.
    Thực tiễn hàng ngày của các anh đang giải quyết, chính là nguồn tư liệu sống cho chúng tôi đúc kết để giảng lại cho khoá sau.

Gửi lời bình

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s