Những ngày xưa thân ái của Bình tầu P4

 Trong hình ảnh có thể có: 5 người, bao gồm Dung Ho Viet, Phu Tieu và Thien Vu Quang, mọi người đang cười, mọi người đang đứng và ngoài trời

NHỮNG NGÀY XƯA THÂN ÁI
QUẢNG CHÂU KÝ SỰ
( Tiếp theo & hết )
Ngày thứ ba :
Đã không ngủ được , chuông đồng hồ báo thức của thằng Phương lại réo rắt bắt phải dậy . Vệ sinh cá nhân xong, gọi điện cho bọn nó dậy để đi cho đúng giờ . Sáu giờ chẳng có ma tịt nào xuống , giục mãi 6h30 các chú mới xuống hết . Mà lề mề nhất vẫn là thằng Thiện mít . Cả bọn kéo nhau sang mở hàng quán ăn bên đường hôm qua . Giao cho Bằng chui làm thông dịch viên gọi món ( chẳng gì nó khoe ngày xưa đã học 3 năm Trung văn , nói mấy câu có vẻ oách lắm ! ) . Nhưng hỡi ôi ! khi nó gọi món mì + sủi y trang như bê con nhà Hùng bò gọi hôm qua thì không biết diễn tả như thế nào cho chủ quán hiểu , thành thử chỉ món này người ta lại mang ra món khác ,quẩy ngon phải ra tận nơi ra hiệu thì người ta mới hiểu mà bán cho . Thật phí công mấy năm ăn học của ông Bằng chui ! Ăn uống xong chán chê mà chưa thấy xe và người hướng dẫn đâu cả ? Gọi điện giục thằng Phương mấy lần, rồi xe cũng đến . Vì chiều lòng mấy thằng kê gàn nên Hùng bò và em Phương bố trí cho 5 thằng đi thăm quan Thẩm Quyến cách Quảng Châu gần 200 km. Thôi thì nhân tiện được dịp sang Tàu phải tranh thủ đi khám phá cho biết . Cứ như Thiện mít “ ní nuận “ cao siêu mong hòng xem cách làm giàu của người Tàu mang về nhà áp dụng để kiếm tiền . Chỉ tiêu tiền của vợ thôi ông mít ơi , không nghe Hùng bò nói : bọn Tàu đang là “ bố “ mình đừng có hòng nhé ! Gần 8h xe mới đến : một xe chuồng gà và một cậu bé dẫn đường ngô nghê , vậy cũng quá tốt và hạnh phúc rồi . Đường xá tốt , lái xe chạy chuẩn gần 2h đã đến Thẩm Quyến . Chẳng biết đi thăm điểm nào của thành phố , đành bốc máy gọi cầu cứu chú Nam ( bạn Phương ) Liền được chỉ dẫn mấy điểm cụ thể , thế là đi . Đi thăm thành phố Thẩm Quyến – thành phố mới : trẻ , đẹp hiện đại đến lạ lùng . Người Trung Hoa đã nâng tầm thành phố này trong một thời gian ngắn ngang tầm thời đại . Vị kiến trúc sư Tàu mà giỏi vậy ? Ở đây dường như không có gì để mà phê phán hay chê trách được . Có chăng chỉ buồn mà nói : Sao người Tàu lại giỏi đến thế ! Buồn và cả nghĩ Hà Nội hay Sài Goong nhà mình chắc gì đã bằng phố huyện nhà người ta ? Thôi thì cả năm thằng cũng đến cửa khẩu sang Hồng Kông , nơi mà bao người Việt chúng ta ở thập niên bảy mươi , tám mươi thế kỉ trước ao ước và liều cả mạng sống để đặt chân đến . Cho đến bây giờ nó vẫn là miền đất hứa với người dân Trung Hoa lục địa ( bằng chứng người Trung Hoa lục địa muốn vào Hồng Kong phải có visa ). Cả lũ đi thăm quan ga tàu điện ngầm rồi loanh quanh muốn đi xem một bộ phim 3D tại Thâm Quyến mà anh lái xe và cậu hướng dẫn tìm mãi không ra . Chán chê ngắm nhìn cửa khẩu sang HK , cả lũ đói bụng kéo nhau đi ăn ở quán Việt Nam : Cơm đĩa thịt vịt như dở hơi 20 tệ / người , bia thì chán khủng khiếp , khiến tay chơi phố huyện gọi hai chai uống không hết , báo hại cho Tự Lãng lúc về tìm mãi mới có chỗ đi đái .
Đi lòng vòng một hồi, hỏi biểu tượng Thẩm Quyến là gì chú bé con dẫn đường không biết ( giống như ở Bắc Hải là chú bé và biển cả ; Quảng Châu là 5 con dê … ). Ai có thể ngờ được : ăn chơi phải tốn kém ! Khi nghe thấy giá vào công viên thu nhỏ tại đây là 120 tệ + 40 tệ lên tháp cao nhất Thẩm Quyến thì chú nào , chú nấy vòi cũng sun lại . Rồi an ủi bảo nhau : lạ gì mấy thứ thu nhỏ vớ vẩn ấy , mình biết thừa – quả là một lũ con cháu của Grande ( làm Hùng bò sau này biết chuyện cười thối cả mũi ). Hóa ra lũ chúng nó muốn về Quảng Châu sớm để tiếp tục đi sopinh , thằng Thiện mít động cơ chẳng trong sáng gì ? Chẳng qua hôm trước nó dũng cảm tự sắm cho mình bao nhiêu thứ . Đến giờ sắp về rồi mới giật mình chưa mua được gì cho vợ con nên giục cuống lên để về sớm còn sắm thêm đồ . Thôi thì thương hại thằng Mít tham lam cái gì cũng muốn lại còn biết sợ về nhà tay không vợ nó tẩn cho một trận thì chết !
Đàm phán với lái xe và người dẫn đường , xe phi thẳng tới chợ mua sắm : thời lượng cho phép chỉ có một giờ mua sắm , sau đó phải quay lại điểm hẹn : biểu tượng 5 con dê của Quảng Châu . Thôi rồi là mua sắm : ông Mít lập công trước tiên mua ngay cho vợ được đôi giày đế cao su thật êm ( thằng này đần rồi , phụ nữ thành phố ai người ta diện mốt đó , chỉ dùng cho đi tập thể dục thôi ) , hết dơ gang tay ra ướm rồi lại mượn thước đo không biết đã vừa chân cô Cám hay cô Tấm ở quê nhà hay chưa ?Nó làm y hệt anh chàng ở quê dùng tay đo vú vợ mình ở nhà rồi khi hăm hở lên phố mua xu chiêng lại không nhớ ,không biết mình phải theo gang non hay gang già đây ? Con gà tức nhau tiếng gáy , bạn Hiệp lập tức gọi ngay một đôi y chang cỡ to hơn để về tặng vợ ( nghe nói sau này tặng vợ bị con gái chê là nhà quê ). Ông Lãng lượn lờ đánh võng mãi ở cửa hàng giày này từ đầu , rốt cuộc cũng ăn được một quả giày mõn ngóe giống như giày anh hề rạp xiếc với giá 180 tệ sau một hồi cò kè với chủ quán . Tay chơi phố huyện liền thay ngay giày cũ ,diện luôn giày mới và nhảy ngay một điệu Silo theo nhạc quán đang mở , kiến mấy ông Tây , bà đầm đi ngang qua mắt tròn mắt dẹt ! Nhưng phải xem lại tư cách thằng này ? Chẳng hiểu con bé bán hàng xấu điên,đong đưa như thế nào mà chúng nó thông lưng với nhau : ỉm giá làm bạn Hiệp mua đôi giày 230 tệ đắt mất 50 tệ . Rồi Bình tàu cũng không chịu kém miếng bạn Hiệp , theo tâm lí bầy đàn rơi tiếp vào bẫu mua đôi giày y trang 220 tệ sung sướng hơn Hiệp vì rẻ hơn 10 tệ , có biết đâu đang phải trả lệ phí ngu mà cứ tự sướng ! Ông Bằng chui ở đâu hớn hở chạy về , khoe bàn là hơi giống của Tự Lãng : mua về tặng vợ để nó còn là quần áo cho mình ! Giọng điệu lũ “rận đực “ này sao giống nhau đến thế ? Chúng nó có biết đâu các cụ chỉ ví “ khôn như rận cái “ ! Đến giờ hẹn ra xe rồi mà các bố vẫn lùng sục mua sắm : Nào áo khóa , ví da , thắt lưng … Thiên đường mua sắm này cuốn hút cả đàn ông chứ riêng gì ai . Chẳng trách mấy mụ “ ngan già “ nhà ta có đi Sopinh một siêu thị thì nửa ngày cũng chưa thấy ra , nếu sa vào đây chắc phải ở mất mấy ngày lôi không về ! Vậy là tạm ổn cả lũ kéo nhau về khách sạn đúng 4h chiều . Chẳng thấy tăm hơi anh em nhà Hùng bò đâu cả ? Nào đã hết phiền phức , trong khi chờ đợi ba chú kiểm lại túi thấy vẫn còn “ rủng rỉnh “ : Mít , Cu con , Chui cay mũi chẳng nhẽ kém cạnh bọn nó không có E88 ! Thế là mượn máy chú nhỏ dẫn đường gọi em Hương : điều khẩn cấp 3 quả E88 đến khách sạn , rốt cuộc Bằng chui sợ tốn tiền chạy mất dép nhựa Tiền phong để rồi về nhà mới tiếc hùi hụi !
Còn quá ít thời gian đã phải ra xe nên bữa ăn chia tay tại nhà hàng hải sản nổi tiếng Quảng Châu lẽ ra rất ngon nhưng quá cập dập : Các chú nạp vội nạp vàng , nạp thật lực để về khách sạn ra ô tô . Bầu đoàn thê tử tay xách , nách mang quên cả chụp một khiểu ảnh kỉ niệm trước khi rời khách sạn .Lên taxi ra bên xe vừa vặn thời gian , lần này chỗ nằm có vẻ cải thiện hơn một chút , song vẫn có tới 3 chú phải nằm phía cuối xe .
Gần 21h xe khởi hành tạm biệt Quảng Châu. Biết khi nào mới có dịp trở lại ! Đêm qua sông Châu Giang đẹp quá : Đẹp lung linh , tráng lệ ! Quảng Châu dần khuất sau kính xe . Các chú nhà ta lại buôn dưa lê , bán dư hấu – Hùng bò hồn nhiên bịa đặt : Nó lo sợ cho Bình tàu sắm cho vợ quả Vertu thì thằng cha hiệu trưởng sẽ cuỗm mất em Xuân hay không ? Mà nó chưa cuỗm thì mua thêm cho nó một cái Vertu thì sẽ xong ngay . Nó thừa biết rằng mấy mụ “ ngan già “ có người rước đi hằn thì quá là may cho chúng ta. Nhưng thằng nào đó , nó chỉ mượn một lúc thôi thì đời nó sẽ khốn nạn hơn “ đời cô Lựu “ ! Rồi về đêm nó còn nằm mơ rồi khóc rưng rức thương bạn Hiệp về nhà bị vợ đánh , chẳng hiểu vì lí do gì ? Rõ là nước mắt “cá Xấu “ ! Nó cứ tự thương lấy bản thân nó trước thì mới lo được cho các bạn chứ . Kiệm tiếng nhất là chú Hiệp và Bằng chui : Không hiểu đang tiếc nuối điều gì ở đất Quảng Châu hay đang lo sợ xa xôi điều gì ở quê nhà ? Xe chạy êm êm , tôi cũng thiếp đi được vài tiếng , rồi lại tỉnh như sáo , ngắm đất Trung Hoa trong sương sớm , rồi xe cũng đến Bằng Tường tuy hơi chậm so với lịch trình song nó phi thẳng ra bến xe sát cửa khẩu Hưu Nghị . Chú Phương quả là kinh nghiệm đầy mình , hô ngay : anh Bình khẩn trương xuống trước nhất , không thì đội bạn cầm nhầm đồ ở bụng xe ngay . Đúng vậy nhờ nó không thì suýt nữa Bằng chui bị đội bạn kéo nhầm túi đồ ra cửa khẩu . Đến cửa khẩu móc điện thoại ra định báo tin vui cho vợ thì rõ khổ điện thoại nó dở chứng , cứ như biết mình mới mua E88 , nào đã kịp có mới nới cũ mà dở trò ngay . Đành phải xin bạn hiệp một cuốc gọi cho vợ , hắn ta hẳn sẽ hớn hở khi biết chồng có nhiều quà đặc biệt !
Quí gía nhất trong chuyến đi là mọi người chụp được một bức ảnh ở 0 Km ( Km số 0 đường 1A ) mấy lần sang Trung Quốc tôi chưa thể thực hiện được . Các bạn thấy đấy bọn chúng tôi yêu Tổ Quốc mình lắm chứ có phải hạng xoàng đâu ! Sau một hồi làm thủ tục Tàu – Ta : Xuất , nhập cảnh , về đất ta rồi đã thấy xe Santafe của chú Phương đợi sẵn đón đoàn . Thật nực cười xe chở toàn cán bộ trung ương cao cấp vẫn bị tuýt còi nghi buôn lậu bởi chú CS giao thông chẳng hiểu mắt kém hay nghiệp vụ non : thấy lốp xe non nên nghi chở nhiều hàng lậu !? Đã bảo rồi lấy đâu ra nhiều gián điệp hay gian thương hiên ngang đi qua con đường chính ngạch này mà rình bắt được hở mấy con cháu anh hùng Núp kia ơi !
Về giáp Lạng Sơn gần chục cây số , cơn đói cồn cào kéo đến , bụng đứa nào cũng sôi ùng ục .Tự nhiên trong đầu mong được chén món vịt quay Lạng Sơn lập tức điều chú Bằng gọi điện cho bạn Thủy mù để kết nối giao lưu với anh em Cơ Điện Lạng Sơn . Hùng bò ngồi gật gà gật gù những đã sáng suốt trong đầu bốc máy điều đệ tử sắp xếp bữa ăn sáng cho cả bọn lúc 11h , thế mới xứng danh anh Hùng bò chứ ! Đánh chén một bữa quắt tai theo ý muốn với anh em xứ Lạng , rồi cũng phải chia tay ra về với lời mời hấp dẫn của xứ Lạng : lúc nào anh em Hà Nội lên sẽ chiêu đãi món tắm thuốc lá của người dân tộc trên đỉnh Mẫu Sơn , khiến chú Lãng muốn đi ngay cứ tiếc hùi hụi .
Về đến gần Bắc Giang Hùng bò bốc máy trêu cơ sở bia hơi của nó chuẩn bị cho nó một bữa trưa thật hoành tráng , thế mà bọn Bắc Giang tưởng thật chuẩn bị ngay. Khi xe đến một mân cao cỗ đầy và bà chủ đang cười phớ lớ chào anh Hùng bò , kiến mấy thằng gà công nghiệp Thiện mít , Hiệp con chắc mẩm ngỡ phen này mình được chủ quán chiêu đãi món đặc sản gì mới đây ?
Ai mà tin được mấy thằng ngô ngô , ngọng ngọng , rắn đóng giả lươn này ? Chúng nó còn biết khối thứ kiếp hơn cả mình ấy chứ ! Khi chạy xe ra khỏi quán bia hơi đường một , Hùng bò mới giải thích , bọn khỉ kia mới ớ người ra mà rồi sung sướng cười rung rốn . Xe chạy thẳng về nhà Hiệp con khoảng độ 3h chiều , đổ bốn thằng xuống .Tôi phải trông đống đồ còn chúng nó vào nhà bàn giao Hiệp cu con nguyên vẹn cho em Hoa . Sau này nghe chúng nó kháo nhau : vừa nhìn thấy vợ chạy ra đón : Hiệp con ôm chầm lấy vợ quay ba vòng ! Quá hạnh phúc ai mà theo kịp bạn Hiệp .
Tạm biệt em Phương và bạn Hùng bò , tay chơi phố huyện bịn rịn mãi không nguôi , rồi cũng phải chia tay thôi . Tôi và nó bắt chung một xe taxi ra về , đến nhà đúng 15h30 vợ vẫn chưa đi làm về .
Thay cho đoạn kết : Đi một ngày đàng học một sàng khôn , các cụ ta xưa dạy cấm có sai : Biết thêm được nhiều điều , nhưng chẳng học được điều gì ! Vì đã già rồi chăng ? Hay bảo thủ tự mãn ? Ồ chẳng biết được ! Chỉ biết một một nỗi buồn man mát trong lòng , tiếc nuối cho Quê Hương . Bởi mình là một trong những kẻ bất tài , vô dụng chẳng đem được chút sức mọn giúp gì được cho Tổ Quốc . Hoài mong thế hệ con cháu sau này giỏi giang hơn cha , ông chúng nó mới làm rạng danh cho đất Việt !

Trong hình ảnh có thể có: 4 người, bao gồm Phu Tieu và Dung Ho Viet, mọi người đang đứng và ngoài trời
Trong hình ảnh có thể có: 5 người, bao gồm Dung Ho Viet, Phu Tieu và Thien Vu Quang, mọi người đang cười, mọi người đang đứng và ngoài trời
Trong hình ảnh có thể có: Phu Tieu, ngoài trời
  • Duc Long Nguyen Không thấy nói gì đến rượu Amakon tao phải đi xe khách mang lên chuộc lỗi “đào ngũ” và “Phật Sơn” nhỉ 🤣?
    Phu Tieu Nói rất rõ ở phần trước rồi ( còn chụp cả ảnh nữa kia ) , diệu của Long con ngon thế chúng nó phải tẩm bổ ngay mới có sức mà leo Daragon Phật Sơn chứ .
    • Duc Long Nguyen Phu Tieu rượu chứ không phải diệu nhé =D
    • Phu Tieu Duc Long Nguyen Ngon thì các cụ gọi là diệu ,thường thì coi là rượu , Giống như bao giờ cũng gọi là con gái Diệu chức không gọi là con gái rượu , đúng là Long con phải cố lấy một mụn con gái cho nó biết thế nào là : DIỆU !
      Xóa bình luận này
    • Duc Long Nguyen “con gái rượu’ hay ‘con gái diệu’ mới đúng hả ad?
      Cung Hoc Tieng Viet
      over 1 year ago
      “Rượu” mới đúng bạn nhé. Một cách hiểu cụm từ này là ý nói con gái (của bố) quý như rượu.
      Do phương ngữ Bắc Bộ không đọc đúng các vần “ươu” (–> iêu), “ưu” (–> iu) nên mới đọc thành “con gái diệu”.😂
      Xóa bình luận này
    • Phu Tieu Duc Long Nguyen Dốt tớ đọc theo các cụ xưa .
    Phu Tieu Nói rất rõ ở phần trước rồi ( còn chụp cả ảnh nữa kia ) , diệu của Long con ngon thế chúng nó phải tẩm bổ ngay mới có sức mà leo Daragon Phật Sơn chứ .
  • Hùng Đầu Bạc Buồn cười nhất vụ mấy ông con cháu nhà Grander, vào đến cửa công viên thế giới rồi còn tiếc tiền mua vé, không dám vào…, đứng ngẩn tò te ngoài cổng, dòm người ra người vào một lúc, rồi nói giọng AQ: “Thì cũng chỉ là mấy cái mô hình, mà mình xem mãi trên vô tuyến ấy mà “…
  • Hùng Đầu Bạc Trông ảnh khi mới sang với ảnh này thấy rõ: mới sang Quảng Châu được mấy ngày, ông nào ông nấy trông sáng bóng hẳn lên, đúng kiểu “nhà quê lên tỉnh”.
    Chỉnh sửa hoặc xóa bình luận này
  • Phu Tieu Đúng vậy ! Đến bây giờ nghĩ lại mới thấy một lũ ngu hơn Hùng bò : Mất một đống tiền để sang được đến đó mà lại còn tiếc vài hào lẻ để tận hưởng cái mà ngì ta mơ chẳng thấy .
    Ơ hơ ! Ngu quá đi thôi .
    • Hùng Đầu Bạc Giống y chang con bé nhà tao, khi mới sang TQ, đi Thâm Quyến cũng chỉ đứng cửa mà nhìn, về đến KTX mấy đứa lại tiếc vì không vào, thế là tháng sau lại thu xếp đi chỉ để vào đấy …, đúng là mất thời gian và tiền nhiều hơn …
      Chỉnh sửa hoặc xóa bình luận này
  • Phu Tieu Tao không còn cái ảnh chụp lúc về ở KM No 0 mày chèn vào hộ tao đi bò .
  • Hùng Đầu Bạc Từ từ khoai nó sẽ nhừ, tao sẽ bắn dần phần còn lại lên, nhưng chỉ là ảnh mà thôi
Bài này đã được đăng trong k10. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

1 Response to Những ngày xưa thân ái của Bình tầu P4

  1. hungdaubac nói:

    Trông ảnh khi mới sang với ảnh này thấy rõ: mới sang Quảng Châu được mấy ngày, ông nào ông nấy trông sáng bóng hẳn lên, đúng kiểu “nhà quê lên tỉnh”.

Gửi lời bình

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s