Ngày này 45 năm về trước

Trong hình ảnh có thể có: đêm

Hà Nội 40 năm về trước .
Rồi cái yên lặng đáng sợ đó cũng vỡ òa vào đêm 18.12 . Buổi chiều cả lũ con trai vẫn còn mải mê quần bóng gôn tôm nơi sân kho HT , báo hại thằng Minh Dũng ( Dũng thuế – Nam Đồng ) bị chèn ngã, tay sái bong gân, sai khớt sưng vù . Lễ mễ quên ăn mấy thằng Hiền bựa ( hq ) , Đông kisot , Văn Dũng cùng tôi khênh đưa nó vào bệnh viện huyện gần đó .Khi quay về tối lắm chẳng nhìn thấy đường , chắc hơn 8h tối gì đó .
Bỗng bầu trời sáng rực bởi ánh sáng lửa đạn của trận địa tên lửa gần đó , bấy giờ mới nghe thấy tiếng “ ù ù “ như tiếng say lúa trên đầu .Một lúc sau một bức tường lửa dựng ngược lên góc trời phía Hà Nội ,chỉ nghe những tiếng ình ịch liên hồi trong lòng đất sau những tia chớp lửa liên hồi .
À ! Thì ra sau đó mới biết đó là bom B52 rải thảm , lũ trẻ ranh chỉ biết giương mắt nhìn háo hức khám phá , bàn tán ngược xuôi ,có biết gì đâu!Tiếng bom rơi , đạn bắn lên ùng oàng cả đêm cho tới rạng sáng mới dứt .Sáng ra người lớn thì thào trao đổi với nhau , lũ trẻ chúng tôi nghơ ngác rồi chợt hiểu tai họa đang rình dập chờ giáng xuống người thân của mình .
Cả đêm hôm sau cảnh tượng còn khủng khiếp hơn đêm hôm trước , khắp vùng trời Hà Nội từng đợt sáng rực như ban ngày , sau chuyển thành thứ ánh sáng vàng nhờ nhờ của bom , đạn sắc vàng loét , yếu ớt mang bóng dáng thần chết lơ lửng bay trên đầu . Chúng tôi cả lũ đứng cạnh nhau nơi sân kho như bầy gà con nhớn nhác tìm mẹ , cùng hướng về phía Hà Nội . Bọn con gái thút thít khóc , sau đó cả bọn trai gái ôm nhau khóc thảm thiết , trước mặt kia thôi đường chim bay không tới hai chục cây số bố mẹ , người thân chúng tôi đang chìm trong lửa bom đạn , sống chết thế nào chẳng ai rõ nữa .
Đêm đó mẹ tôi suýt dính loạt bom đầu tiên ở Cầu Đuống khi sang tổng kho Bắc Sông Hồng nơi bà làm việc . Bà thuật lại khi nghe tiếng kẻng báo động chỉ kịp vứt xe đạp lao vào hố tăng xê cá nhân là bom đã nổ ù tai xung quanh không còn biết trời đất gì nữa . Nửa tiếng sau chui lên véo mũi, véo tai mới biết là mình còn sống , suốt dọc đường đến ga Yên Viên người chết la liệt , hàng hóa ở các kho tàng tung tóe đầy đường . Ơn trời đất và Tiên Tổ độ trì mẹ đã may mắn thoát chết . Sợ run người nhưng mẹ vẫn lần về được cơ quan , để hôm sau ông trưởng phòng phải đuổi mãi mới về khu sơ tán .
Ngày đó xã hội thực nghiêm không có hôi của , trộm cắp bao giờ . Nhà đi sơ tán chỉ cần buộc hờ cũng xong chẳng bù cho bây giờ nạn cướp giật , giết người cướp của xảy ra như cơm bữa .
Sáng ra lũ chúng tôi những khuôn mặt ngơ ngác , hốc hác vì đêm không ngủ , những gương mặt lầm lì nhìn nhau . Chẳng đứa nào nói với nhau nửa lời nhưng cũng thừa biết lũ chúng nó đang lo nghĩ gì ? Nhà trường vấn an và quản lí chặt lũ cá biệt chúng tôi .Tin tức chính thức chỉ nhờ vào cái đài bán dẫn Xiêng Mao của ông chủ tịch huyện nhà ở trong thôn : Tàu bay Mĩ đánh phá ga Giáp Bát , Văn Điển , Yên Viên … bộ đội tên lửa bắn hạ ba tàu bay B52 có chiếc rơi tại chỗ , thảo nào đêm trước có vệt tàu bay cháy như bó đốc lớn phía đằng Sơn Tây.
Được vài ngày chúng tôi đã quen ngay với không khí chiến tranh , bom rơi đạn lạc .Ban ngày tàu bay cường kích , tiêm kích Mĩ sục sạo tìm đánh các trận địa phòng không , nhất là tên lửa .Trận địa gần trường các anh bộ đội tên lửa sử dụng sau hai đêm đầu cũng chuyển đi từ lúc nào không biết . Tối đến ít nhất có hai cữ bom , có đêm ba lần tàu bay B52 rải thảm , cứ nhìn tên lửa bắn lên là biết có B52 . Những chiếc siêu pháo đài bay từ Guyam , Utapao từng tốp 3 chiếc lừng lững bay vào ở độ cao trên dưới 10 cây số kèm theo chúng là một bầy tàu bay cường kích , tiêm kích lớp trên lớp dưới , đàng trước , đàng sau không kém ba chục chú .
Người Mĩ chỉ mới đem B52 sử dụng trong chiến tranh Việt Nam mà chỉ sử dụng từ vĩ tuyến 17 vào mạn trong . Đại tá Phùng Thế Tài tư lệnh quân chủng PKKQ đã bao lần chỉ đạo thử nghiệm đánh B52 ở Quảng Bình và Vĩnh Linh mà chưa thành công lần nào.Ông anh họ tôi bên bộ đội tên lửa sau này tiết lộ : một trong những nguyên nhân chính lúc đầu không bắn hạ được B52 là tầm với của tên lửa SAM 2 Liên Xô khi đó không đạt được cao độ 10 cây số và nhiễu như sao sa khiến ra đa chịu chết không biết đường nào mà lần.
Hèn gì trận 16.4.1972 bộ đội tên lửa , pháo phòng không 100 li của sư đoàn 363 bảo vệ Hải Phòng bắn như đổ đạn lên trời mà chẳng chạm đến lông chân mấy tay phi công Mĩ nên lần này người Mĩ đâm ra chủ quan . Cứu cánh cho bộ đội tên lửa ta chính lại là giáo sư Trần Đại Nghĩa và nhóm cộng sự của ông , người chiến sĩ quân giới Việt Nam năm xưa đã có những nghiên cứu cải tiến kịp thời giúp tên lửa SAM2 vượt độ cao cho phép , cán đích thành công kiến cho người Nga ngỡ ngàng . Giờ đây công lao của người con đất Việt ưu tú chỉ được nhắc đến bởi một con phố ngắn , khiêm tốn cắt ngang qua trường ĐH Bách khoa mới được hình thành mấy năm gần đây.
Cuộc đọ vũ khí giữa hai siêu cường , hai phe đối địch diễn ra khốc liệt trên đất Hà Nội , hàng ngàn tấn bom đạn trút xuống thì cũng có hàng ngàn tấn đạn tên lửa , pháo súng các loại đổ lên trời . Hàng đêm bầu trời Hà Nội mịt mù khói súng , khét lẹt mùi diêm sinh . Có báo động , theo phân ô chỉ đạo các cỡ súng phòng không tầm thấp đua nhau nhả đạn vào không trung , nói thẳng ra trời mù sương tối đen như mực các bố , các mẹ có nhìn thấy gì đâu ! Cứ bắn đại để dọa là chính ,thế mà may mắn cũng vợt được tàu bay tàng hình F111A của không lực Hoa Ki mới kinh ! Hai đơn vị tự vệ n/m xay Lương Yên và dệt 8.3 còn suýt được tuyên dương đơn vị anh hùng ?
Ngày 25.12 tự dưng yên ắng khác hẳn ngày thường ,sau rồi người lớn bảo : Người Mĩ nghỉ đánh nhau để ăn Nô en , hệt như ông anh đi lính sang Lào kể chuyện lính Pathets Lao ba ngày tết lễ té nước là buông súng chơi tết không quan tâm chiến trận ra sao , bỏ mặc lính tình nguyện Việt Nam muốn làm gì thì làm mới ngộ ! Chính vì chủ quan những người dân Khâm Thiên từ nơi sơ tán mò về nhà mới chết tức tưởi vào đêm 26.12 .
Trong chiến tranh hai bên đối địch nhau luôn dở mọi âm ưu , thủ đoạn tàn nhẫn để đạt được mục đích của mình . Người Mĩ cũng chẳng phải nhân đạo hay tử tế gì . Nhưng phải thấy rõ ràng Nixson không có ý định san phẳng hủy diệt thành phố Hà Nội như hủy diệt thủ đô Bình Nhưỡng của Bắc Triều Tiên trong cuộc chiến năm 1950 , thủ đô Bình Nhưỡng không còn một bức tường nào cao quá 1m . Cả cuộc chiến 12 ngày đêm nội thành bị đúng hai vệt bom :Vệt phố Khâm Thiên , bom rơi đàng sau , mặt tiền phía trước hầu như còn nguyên vẹn . Tàu bay Mĩ đánh trận địa phòng không ở bãi pháo Xã Đàn . Vệt rớt trúng bệnh viện Bạch Mai cũng là những quả bom sót khi oanh kích sân bay Bạch Mai quá đà bay qua đường Tàu Bay . Chiến tranh bom rơi , đạn lạc là chuyện bình thường . Ai cũng biết ! Còn sòng phẳng mà nói nội thành Hà Nội thời đó bé như lòng bàn tay với phương tiện và vũ khí bom đạn trong tay người Mĩ chỉ cần bay cao bấm nút ,chỉ một đêm thôi Hà Nội sẽ khác gì Bình Nhưỡng 22 năm về trước .
Sau đêm 26.12 tàu bay Mĩ đánh phá Hà Nội ít đi mà chủ yếu đánh Thái Nguyên , Hải Phòng nhằm cắt đứt nguồn lực tiếp tế cho Hà Nội . Ông anh bên bộ đội tên lửa sau này bộc bạch : Tình thế càng ngày càng bi đát , ba sư đoàn phòng không 361, 363, 365 của quân chủng thiệt hại đáng kể , phải co cụm lại để bảo vệ Thủ đô và thành phố Cảng cái yết hầu của Miền Bắc . Lương thực , thực phẩm từ nước bạn qua đường Lạng Sơn chuyển chưa kịp , đạn dược cạn kiệt bí nhất là tên lửa SAM2 chuyển gấp từ khu bốn ra cũng sắp bắn hết . Thảo nào những đêm cuối khi B52 vào thi thoảng mới có loạt tên lửa bắn lên .
Được biết khi đó ta đã có hai trung đoàn tên lửa SAM 3 – NEVA125 mới ở Nga về : Người về Hà Nội mấy tháng rồi mà khí tài thì vẫn nằm ở Trung Quốc ? Người ta đồn do thỏa thuận Trung – Mỹ tại hội đàm Thượng Hải . Người TQ đã bán rẻ người em Việt mất rồi . Bởi vậy các anh bộ đội tên lửa ở hai trung đoàn SAM3 ra trận đánh B52 bằng tay không và niềm tin ! Tin tưởng SAM 3 về kịp thì B52 Mỹ coi chừng , cứ rụng như sung . Nhưng rồi nhiều anh trong trung đoàn đã hy sinh vì bom Mỹ tại Uy Nỗ – Đông Anh

Bình luận
Đo Van Điện
Đo Van Điện Cảm ơn chú Bình đã cho sống lại tư liệu đáng quý này ! Giai đoạn này tớ đang ở chiến trường phía nam và chỉ nghe tin 12 ngày đêm B52 đánh phá Hà nội mà không biết hết sự ác liệt của nó lúc ấy và cũng chỉ được biết qua nghe kể lại khi ở chiến trường ra !
Bài này đã được đăng trong k10. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

3 Responses to Ngày này 45 năm về trước

  1. hungdaubac nói:

    Tên bài là “Ngày này 45 năm về trước”
    Câu mở đầu là; “Hà Nội 40 năm về trước .”Hà Nội 40 năm về trước .”
    … Tác giả sửa đê.
    …………………………………………….
    45 năm, mới gần 1/2 thế kỷ…, đã có nhiều người cố tình quên hoặc giả vờ quên để đổi trắng thay đen…
    Còn tôi, tôi cũng không bao giờ có thể quên được những ngày máu lửa ấy.
    Người trong cuộc kể lại như trên.
    Còn ông anh tôi, khi đó đang học tập ở Hung ga ri kể lại rằng: Suốt cả tuần No en năm ấy, tất cả lưu học sinh Việt Nam hầu như đều bỏ học, bỏ ăn, suốt ngày ngóng tin từ quê nhà và cứ tưởng tượng ra Hà Nội đã nát tươm dưới bom đạn địch, tưởng rằng đến khi mình về nước sẽ chẳng còn được gặp người thân …

Gửi lời bình

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s