Ngày này 40 năm trước .1

 

 

 

 

 

 

 

 

Hà Nội bốn mươi năm trước
( Cứ mỗi độ cuối tháng 12 hàng năm Bình lại dở ra gặm nhấm trong nước mắt về một thời khốn khó mà oanh liệt đã qua )

Bốn mươi năm về trước chúng tôi , một lũ thiếu niên mới lớn lên bước vào tuổi thanh niên choai choai , gà chưa vỡ bọng cứt .Vậy mà khối đứa đã dậy thì rồi đấy ! Đang tuổi ăn , tuổi ngủ . Vô lo vô nghĩ chỉ biết ăn , học , chơi người lớn bảo sao nghe vậy . Chỉ hiểu mù mờ về chiến tranh , bom đạn , chết chóc .
Sau đợt phát động lại cuộc chiến tranh trên không của người Mĩ qua vĩ tuyến 17 vào miền Bắc , dân Hà Nội lại được nghe tiếng còi ủ rền rĩ báo động trên nóc nhà Hát nhớn . Bốn mươi năm rồi vẫn nghe văng vẳng đâu đây tiếng cô phát thanh viên đài truyền thanh Hà Nội trên chiếc loa Galen treo trên góc nhà : “ Đồng bào chu ý ! Máy bay địch cách Hà Nội 50 cây số , đồng bào khẩn trương xuống hầm trú ẩn . Các lực lượng vũ trang sẵn sàng chiến đấu !” .Người bống thấy nao nao , rạo rực , mắt cay sè .
Thời đó hẳn ai sống ở Hà Nội cũng nhớ mở đầu đợt II là của Nixson không kích Hà Nội là ngày 16.04.1972 . Trưa hôm đó đang xếp hàng mua cá bể ở của hàng thực phẩm Vân Hồ tôi chạy tọt sang trú vào hầm của khu Liên cơ , máy bay gầm rít , súng nổ rền trời ,mảnh đạn rơi rào rào xuống hàng xà cừ bên đường . Bom trúng kho xăng Đức Giang khói bay ngút trời , ba ngày sau mới hết . Ở quán bia Ngọc Hà một người dân xuống hố tăng xê rồi mải nhô đầu lên xem không chiến bị rốc két bắn bay đầu . Tối hôm đó lần đầu tiên B52 đánh sâu vào Miền Bắc , chúng rải thảm cảng Hải Phòng từ cổng Cảng số 2 xuống đến tận cảng Chùa Vẽ gây cho chúng ta thiệt hại nặng nề . Khi xem trộm tài liệu “ mật “ của ông Bố thì biết trận đó riêng tên lửa ta phóng hơn 100 quả nhưng không hạ được một tàu bay nào ?
Rồi Nixson đã làm được điều mà Johnson không làm được : Bắn sập cầu Long Biên , đánh hỏng nhà máy đèn Yên Phụ , bắn tan đại sứ quán Pháp trên phố Bà Triệu, bắn bay đồng hồ ga Hàng Cỏ hòng uy hiếp tinh thần người dân Hà Nội . Dân Hà Nội ùn ùn kéo nhau đi sơ tán : Người có họ hàng , quê quán thì về quê , kẻ không có quê thì sơ tán theo cơ quan , trường , trại … Chỉ có những người khỏe mạnh và có nhiệm vụ mới được phép ở lại Thủ đô ấy vậy mà hễ hở ra ngơi tiếng bon , ngớt tiếng tàu bay là ai nấy cũng nhấp nhổm muốn bò về nhà xem sao ?
Anh em nhà chúng tôi từ tháng 6.1972 đã dắt díu nhau lên nhà ông bác ở phủ Vĩnh Tường quê hương ông Tổng Cóc sơ tán , sau rồi chê chán vì xa bố mẹ đến tháng 10 các cụ lại đón về Gia Bình – Đông Côi – Thuận Thành ngay sát bến Hồ với chiến công cái đầu cô em gái út đầy chấy ( dễ có đến mấy trăm con ) đến phát khiếp .
Cũng lạ thời đó liều mạng chẳng biết sợ là gì , cứ cách một tuần thứ 7 hay chủ nhật là tôi lại đạp xe đạp một mình về Hà Nội thăm bố mẹ và lấy đồ tiếp tế về cho các em. Quãng đường từ nhà qua cầu phao Chương Dương , dọc đê Bồ Đề hướng ra Phi trường qua Thạch Bàn xuôi Sủi , Dâu , Keo đến Đông Côi dễ cũng hơn ba chục cây số chẳng thấm gì so với sức tuổi 16 bẻ gãy sừng bò , giờ nghĩ lại thấy mà khiếp !
Lo cho con sợ nó thất học , Cha tôi liền gửi tôi sơ tán theo trường cũ (Số là tôi đang học lớp 8H trường PTCN Đống Đa thì chuyển về học lớp 8A trường PTCN Hai Bà Trưng trong ngõ Mai Hương cho gần nhà ).
Trường chúng tôi sơ tán ở tại Quảng Bị – Chương Mĩ – Hà Tây . Những ai thủa trước còn nhớ lại không : Từ Bờ Hồ lên xe Kaloosa đi Hà Đông – qua ngầm Mai Lĩnh – đến Trúc Sơn ( núi Ông Bụt ) tiền vé xe chỉ hết có hai hào thôi . Khổ nỗi phải đi bộ lếch thếch 6 cây số mới tới Quảng Bị . Trên vai ba lô , nách cắp túi dết , tay xách bàn học cá nhân kiểu bàn gấp xếp giống lão ba tàu bán nộm bò khô hay lạc ngọt húng lùi ở quán bia Cổ Tân .
Tôi được xếp ở nhà bà Ba Khuyến cùng thằng Vũ cương ( bây giờ nó làm sếp lớn ở giày Hiệp Hưng trong Sài Gòn ) , Bà và hai thằng con trai quí mến bọn tôi lắm , lo từng miếng ăn, giấc ngủ đến bọn trai làng hay giở trò trêu , ghẹo bắt nạt dân Hà Nội sơ tán . Trộm nghĩ bây giờ làm sao có được sự xẻ chia , tình cảm thân thương đó nữa ? Ngày đi học qua cánh đồng làng bên , chiều ra sân kho HTX đá bóng , tối ra bờ sông Đáy bên cầu nghêu ngao hát nhạc vàng, phì phèo thuốc lá và ăn kẹo dồi – đứa nào cũng tranh nhau đọan cuối của khúc kẹo dồi mà nhớ !
Thế rồi chỉ một vài tuần không chịu được cảnh nhớ nhà , xa Thủ Đô từng nhóm nhỏ trốn cô chủ nhiệm lẻn về Hà Nội . Tôi và thằng Vũ Cương trốn về nhà rồi rủ nhau đi chơi công viên Thống Nhất ra Quán Gió uống cà phê bị mấy chú công an đồn 26 thu chiếc mũ lưỡi trai Mĩ với lí do đội mũ của đội phương ( mấy chú ca thấy mũ lạ thì hỏi – thằng Cương thật thà khai báo ) . Anh thằng Cương lính pháo binh 130 li vừa ở chiến trường mới ra , nó lấy trộm mũ đội cho oai , mất mũ thì về nhà nó chết ! May sao có mấy anh Bội đội ngồi cạnh biết chuyện can thiệp mấy tay CA kia mới chịu trả lại . Về nhà tôi , tôi lấy quần bò Tây Đức cho nó mặc thử , nó cao to mặc vừa như in. Tôi bảo quần của tao mày mặc đi ( Quả quần ông anh nhà tôi mới đi Đức về cho em ) khốn nạn thân nó mặc về đến nhà bị bà mẹ vốn là dân vật lí học ở Nga về rít lên : Trả ngay ! Sao lại giao du với bọn ăn chơi , sặc mùi Tư bản như thế này ! Không được ! Không được !
Nó nước mắt ngắn dài ôm quần trả tôi . Hắn ôm bọc bánh mì cắt lắt sấy khô ròn tan như bánh bích qui ( Mẹ nó làm tại viện vật lí có lò sấy điện ) cùng tôi phi con xe đạp thiếu nhi Liên Xô về nơi sơ tán . Qua Ba La Bông Đỏ ăn phở mậu dịch có người lái năm hào ,tranh thủ đút mấy cái thìa đục đáy vào túi thế là lãi . Qua ngầm Mai Lĩnh thằng khỉ cầm lái tinh vi buông cả hai tay mặc xe phi ầm ầm xuống ngầm , miệng hét : “ bay như tàu bay “ để rồi gặp một hòn đá nhỏ hai thằng ngã quay lơ , nó sớt hết mặt mũi , tôi bị sướt tí ti . Chỉ bổ cho tôi mấy hôm sau cứ phải chén đồ tiếp tế một mình .
Trung tuần tháng chạp năm 1972 chúng tội lại lò dò về nhà , không khí chiến tranh ngẹt thở nghe mùi khẩn trương lắm , công an tự vệ chốt ở các cửa ô không cho người vào thành phố , dòng người di tản kín đặc hơn giờ tan tầm cao điểm thời bây giờ . Tản cư nửa triệu người trong thời gian ngắn đâu phải chuyện dễ . Các loại phương tiện được huy động tốt đa xe đạp , xích lô , ba gác , ô tô, tàu xuồng các loại trừ tàu bay thi chưa thấy cố dồn hết dân Hà Nội còn lại ra ngoại ô nhằm tránh tổn thất khi tàu bay Mĩ thả bom. Liều mình hai thằng gửi xe đạp ở Cầu Mới rồi tìm đường đi bộ lần về nhà . Bố mẹ mừng lắm như đuổi đi ngay , rồi giao hẹn tình hình rất căng thẳng bao giờ nhà trường cho về thì mới được về . Ôm túi mì sợi hai thằng thất thểu quay về Quảng Bị .
Quả tình đi học thời gian đó tản mạn lắm . Học được ít ngáo ngơ thì nhiều . Thời gian này ban ngày tàu bay Mĩ bay rợp trời , chúng làm chủ không trung hết lớp này đến lớp khác . Chả là tàu bay Mĩ toàn vào Hà Nội từ phía Tây – Tây Bắc mà trường lại khéo chọn địa điểm sơ tán ở phía Tây Hà Nội nên chúng tôi chứng kiến nhiều trận không chiến không cân sức giữa không quân ta và không lực Hoa Kì : Những chú MIG 21 của ta đánh theo kiểu du kích cứ nhô cao ra là làm mồi cho lũ F4H đông như kiến cỏ làm thịt , thương lắm nhiều anh bay thấp trúng tên lửa không kịp nhảy dù người và tàu bay cháy thành than luôn . Ban đêm yên tĩnh hơn , cái yên lặng đáng sợ mà ai cũng hình dung một cái gì đó khủng khiếp sắp xảy ra . Còn lũ trẻ ranh chúng tôi nào biết gì đâu vẫn ăn ngon , ngủ yên như bao ngày đã qua .

Trần Minh Hải
Trần Minh Hải Bài viết hay, Bình à !

Phu Tieu
Phu Tieu Cảm ơn anh !
Bài này em viết năm2012 nhớ về HN 40 năm về trước . Như thói quen lối mòn đến những ngày này em lại mở ra đọc lại & suy ngẫm .
Bùi Xuân Sơn
Bùi Xuân Sơn Bài viết hay quá Tiều Phu ạ!

Phu Tieu
Phu Tieu Em chỉ viết lại những gì cảm nhận được của một thằng thiếu niên mới lớn trong cảnh đạn bom một thời dã qua .
Bùi Xuân Sơn
Bùi Xuân Sơn Ký ức của cái thời xa xưa ấy nó mới trong sáng, ngô nghê và đẹp làm sao! Bao giờ cho đến ngày xưa Phu Tiều nhỉ? Chúc vui vẻ và hạnh phúc nhé!

Phu Tieu
Phu Tieu Em cảm ơn anh !
Bài này đã được đăng trong k10. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

3 Responses to Ngày này 40 năm trước .1

  1. hungdaubac nói:

    Vậy mà bây giờ nhiều người cùng thời lại thắc mắc: Tại sao Ta cứ phải đánh ba đế quốc to là Pháp, Nhật, Mỹ mà không tìm cách né tránh chiến tranh như Thái Lan và coi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước của chúng ta là cuộc nội chiến Bắc Nam…

  2. Ẩn danh nói:

    Chúng ta anh hùng mà không sợ gì hết kẻ thù nào cũng thua.

  3. hungdaubac nói:

    Thực sự dân ta rất đoàn kết và mạnh mẽ khi chống giặc ngoại xâm.
    Nhưng còn bỡ ngỡ nhiều trong xây dựng kinh tế và nói như xưa hay nói, dễ bị gục ngã vì các viên đạn bọc đường …
    Âu cũng là quy luật của loài người, đâu phải cái gì cũng đi tắt đón đầu được.

Gửi lời bình

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s